ĐỀ 91

ĐỀ 91

Văn Học Nghị Luận

Quê hương đất nước nơi sinh ra chúng Ta, bao thế hệ Ông Cha đổ bao xương máu gìn giữ cho đến tận ngày nay. Sao chúng Ta lại thờ ơ để cho quân Trung Cộng lược xâm. Lòng tự hào Dân Tộc đi đâu. Nếu bao thế hệ Ông Cha thờ ơ vận mệnh đất nước như chúng Ta, thời non sông Đại Việt đã không còn.

Dân Tộc Đại Việt nào phải Dân Tộc tầm thường mà là Dân Tộc Rồng Tiên đầy quả cảm, thông minh luôn tự tôn Dân Tộc. Dân Tộc hùng anh từ khi mở màn dựng nước, Đã trải qua năm nghìn năm Văn Hiến, một trong những nước có truyền thống lâu đời nhất nhì thế giới, trở thành Đại Thụ Dân Tộc Việt Nam.

Bổn phận trách nhiệm kế thừa những gì Ông Cha để lại, truyền lại đã ăn sâu vào Tâm Hồn con cháu Việt Nam. Bên cạnh kế thừa cũng như bảo vệ non sông Tổ Quốc, xây dựng quê hương mỗi ngày một tốt đẹp hơn, có làm được như vậy mới xứng đáng là con Dân Việt Nam, con cháu Tiên Rồng.

Đất nước nào cũng có sự thăng, trầm, gặp Lúc suy vong cần bảo tồn Cội Gốc, giữ vững đoàn kết. Nhất là vươn ra xa, càng phải tự Tôn Dân Tộc Mới không bị ngoại bang xoay chuyển lôi kéo vào cảnh lệ thuộc ngoại bang. Tránh đi cảnh tan nát cơ đồ Đại Việt. Sự tìm kiếm nơi hải ngoại chỉ là con đường làm ăn phát triển kinh tế. Liên kết sức mạnh, hai bên cùng có lợi đứng vững trong hội hiệp liên minh nhất là về mặt chính trị.

Thật đau lòng cho những con người lạc Cội. Tư tưởng mất Gốc lúc nào cũng nương tựa ngoại bang, hết cầu cạnh nước nầy đến nước khác, quỳ lạy van xin. Sự lạc Nguồn lạc Cội của một Dân Tộc, đương nhiên đi vào tăm tối dẫn đến lệ thuộc ngoại bang, cũng như sự đô hộ của ngoại bang. Khi đã đi vào nô lệ muốn giành lại Độc Lập, Tự Do phải đổ xương máu.

Nhưng điều đáng nói ở đây. Giành lại Độc lập nhưng không đi vào Tự Do, không có Tự Do thời Độc Lập còn có ý nghĩa gì. Trở lại Độc Tài, Độc Trị, đưa Dân Tộc vào cảnh khốn khổ lầm than.

Như Nguyễn Trải, Lệ Lợi nuôi chí đánh giặc Minh. Trần Quang Khải, Trần Hưng Đạo dẹp bỏ hiềm khích gia đình chung lòng đánh giặc Nguyên. Quang Trung đại phá Quân Thanh. Hai bà Trưng đánh giặc Hán, và còn nhiều vị anh hùng Dân Tộc khác nữa v.v.. Nhưng khi đánh đuổi ngoại xâm, thì đâu cũng vào đấy, từ thời Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê cho đến bây giờ có mấy ai dựng dậy Hồn Thiên Dân Tộc. Tôn Thờ Quốc Tổ chỉ chú trọng đến quyền lực Vua, Chúa, Họ Tộc Trị, Gia Đình Trị, Đảng Phái Trị, Đế Chế Trị. Độc Tài tiếp nối Độc Tài, rồi đến Độc Tài Đảng Trị, non sông Tổ Quốc là của Tao. Của Trẩm, Của Đảng. Thật đáng tiếc cho bao công cuộc đổ xương máu, cuối cùng cũng chỉ là Độc Tài, Độc Trị.

Đây là sự sai lầm dẫn đến mất Gốc, lìa Cội, bỏ rơi Cội Nguồn, lạc vào trong đêm chia bè rẽ phái. Thôn tính lẫn nhau, bằng chứng triều đại nầy lên lật triều đại kia, Trịnh, Nguyễn phân tranh, Nguyễn Nguyễn hại nhau, Nam- Bắc phân ly tương tàn loạn lạc. Nồi Da nấu thịt, Đồng Bào Anh Em. Hận thù chồng chất triền miên đến bây giờ vẫn chưa chấm dứt. Nhưng xem đi xét lại không ai là có tội, chỉ do lạc Cội, lạc Nguồn mà ra.

Quê hương đất nước nào phải của một dòng họ hay Vua, Chúa, Bè Phái, Đảng Phái nào, mà là của Trăm Họ toàn Dân. Thừa kế di chí Cha Ông Bách Việt Văn Lang cho đến tận ngày nay. Để làm đúng di chí Quốc Tổ Hùng Vương, người có tài có đức thì được bầu lên làm lãnh Đạo. Tôn phò Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp.

Quốc Vương Hiến Pháp, mới thật sự là Vua của Dân Tộc. Vị Vua trường tồn bất diệt muôn năm. Nếu vị Hiền Tài nào may mắn được Dân bầu lên làm Lãnh Tụ đất nước đều phải tuyên thệ trước Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp Dân Tộc. Tuyệt đối Trung Thành với Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo pháp. Bảo vệ Ngôi Nhà chung trăm họ anh em. Nay là 54 Dân Tộc Anh Em.

Tóm lại: Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng đi theo di chí thừa kế. Không phải tranh giành Non sông đất nước là của Tao, của Mi, không có cảnh thắng là Vua thua cho là giặc xem đi xét lại Giặc với Vua cũng chẳng khác gì nhau cá mè một lứa. Phải đổi mới tư duy ai có tài thời bầu lên. Tiếp nối Cha Ông Lãnh Đạo Đất Nước xây dựng non sông Tổ Quốc mỗi ngày mỗi phát triển đi lên, tiến tới Dân Giàu Nước Mạnh Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng, Bình Đẳng văn minh.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s