PHÂN XỬ CÔNG BẰNG

Một hôm anh Cũ đang chểnh chệ trên chiếc ghế làm chủ giang san.
– Thì bổng xuất hiện anh Mới tới trước mặt anh Cũ dõng dạt nói: Nầy anh Cũ thời gian phúc báo của anh đã hết gần chín mươi năm rồi còn gì. Trả lại sự làm chủ giang san cho tôi.
– Anh Cũ vênh váo nói: Nầy anh Mới anh không nghe mưu sự tại nhơn sao, tôi tuy đã hết số hết cơ nhưng cái đầu của tôi tinh khôn lắm, nhân định thắng thiên mà anh. Tết ma rốc tôi mới nhường giang san lại cho anh. Tuy biết rằng thời gian tới là thời gian anh Mới làm chủ đất nước.
– Anh Mới nghe anh Cũ nói thế thì nổi nóng: Quát đồ ngu mưu sự tại nhơn, nhưng thành sự phải do Thiên Ý Trời. Hết số thì phải ra đi thế mà còn ngồi lì ra đó thi nhau mà vơ mà vét cho đầy túi tham. Anh nên biết cái già Cũ hết cơ hết số thời cái Mới sanh ra để thay thế đó là quy luật Ý Trời, chống lại được sao. Hai bên cải qua cải lại không ai nhường ai, ai cũng có cái lý của mình.
– Trong lúc gay cấn ấy liền xuất hiện một người thông thái phân xử theo luật Trời.
– Người ấy nói: Theo luật Trời anh Cũ đã đi vào hết cơ hết số, thì coi như không còn làm chủ giang san được nữa, mà phải nhường lại cho anh Mới.
– Anh Cũ cải lại: Trăm triệu dân là dân của tôi, nếu dân đồng tình thời tôi vẫn còn ngồi lại tiếp tục làm chủ đất nước giang san.
– Người thông thái nói: Trăm triệu dân đó không phải là dân của anh hết đâu. 90 phần trăm là dân của anh Mới đấy. Vì sao tôi lại nói như thế. Khi anh Cũ ra đời thì dân chúng của anh Cũ cũng sanh ra đời ủng hộ anh. Những thành ấy cũng ra đi dần theo số mệnh của Chế Độ hiện nay chỉ còn một phần mười. Có nghĩa một trăm triệu giờ anh chỉ còn mười triệu mà thôi. Còn chín mươi triệu dân kia là của anh Mới sanh ra trong thể chế, chế độ của Anh. Có nghĩa là cái nầy lần lần hủy diệt, thì cái kia lần lần sanh ra. Dân chúng của anh Mới hiện nay nhiều vô số vô biên.
– Tuy anh Cũ chỉ còn có mười triệu, nhưng mười triệu nầy phần đông là phản chủ chỉ vì miếng ăn mà thôi. Gió mạnh chiều nào thì theo chiều ấy.
– Cơ Trời đã thế hết Đông rồi tới Xuân, không thể níu kéo được, thuận thiên thì còn nghịch Thiên thì mất. Tự anh lo liệu lấy, phân xử xong người thông thái biến mất.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————