SỰ GIÁC NGỘ
LUÔN CÓ TRONG MỌI LỨA TUỔI

Nói đến Thịnh Gia thì rất nhiều người biết đến vì ông rất giàu, vài trăm tỉ là chuyện thường thương hiệu của Ông có mặt khắp đất nước.
Thường thường ở đời nếu được cái nầy thì mất cái kia, sự giàu có lớn thường là con cái sinh hư ăn chơi, bài bạc có khi hút chích. Nhưng Phú Thịnh thì ngoại lệ càng giàu con cái càng nên, đứa nào cũng ăn học thành tài lại chăm chỉ làm ăn.

Thịnh Gia sinh được bốn người con hai trai hai gái. Người con cả thứ hai tên Huy, người chị kế thứ ba tên Hoàng, người con thứ tư tên Đức. Cô con gái út tên Hạnh. Huy, Hoàng, Hạnh đều tốt nghiệp đại học giúp Cha quản lý các thương hiệu khắp các tỉnh thành. Đức thì chưa đi làm vừa tốt nghiệp thạc sĩ loại giỏi ngành luật. Trong các người con Đức là người thông minh nhất Thịnh Gia rất tâm đắc hi vọng Đức sẽ giỏi hơn Ông trên con đường kinh doanh.

Bửa cơm tối sum hợp cả nhà, ai nấy cũng đều vui vẻ hiếm khi gia đình Thịnh Gia đủ mặt con cái như bữa hôm nay. Bà Thịnh Gia nói: Mẹ hôm nay cảm thấy rất vui như vừa trải qua một giấc mơ, vì nhìn thấy các con tụ hợp đông đủ. Gia đình mình cái gì cũng có nhưng khó có bữa cơm thân mật đông đủ thành viên gia đình nếu được mãi như thế nầy thì không có cái vui nào bằng. Hạnh nghe Mẹ nói thế trong lòng vô cùng thương Mẹ nhưng rất khó thực hiện nói: Bận việc mà Mẹ, một mình con quản lý hơn mười cơ sở hết chỗ nầy đến chỗ kia lấy đâu ra thời gian trở về nhà hội tụ anh em sum hợp chung bữa cơm gia đình, đó là nói con quản lý những thương hiệu ở các tỉnh gần thành phố. Còn Anh Huy, Chị Hoàng, tận miền trung, miền bắc. Bà Thịnh Gia nghe Hạnh nói thế thở dài.
Đức xen vào Hạnh nói: Đúng lắm đối với gia đình mình có được bữa cơm sum hợp cả nhà là vô cùng hiếm nhiều khi cả năm chỉ có một lần. Như năm vừa rồi đâu có bữa cơm sum hợp đoàn viên. Quả là trên cõi đời nầy khó mà được trọn vẹn được cái nầy thì mất cái kia, gia đình mình vì bận rộn công việc làm ăn. Công việc quá nhiều chi phối chúng ta không cho chúng ta có cơ hội rảnh rỗi, luôn níu kéo chúng ta vào khối công việc, đi trên con đường làm giàu là phải như vậy thôi. Hiếm có bữa cơm nào đủ mặt gia đình.

Không như những gia đình bình thường bữa cơm nào cũng đầy đủ cả nhà trông hạnh phúc đầm ấm lắm. Gia đình mình thì mơ tưởng, còn gia đình họ thì bình thường, cái bình thường của họ chính là mở tưởng của gia đình mình. Sự giàu có đối với gia đình mình là chuyện bình thường. Nhưng lại là sự mơ ước của những gia đình nghèo thiếu thốn. Thế gian là thế mẹ ạ. Tóm lại được cái nầy thời mất cái kia, khó mà trọn vẹn, hiểu được như thế thời trong lòng lúc nào cũng vui, nhưng dù sao sự giàu có vẫn sung sướng hơn là sự nghèo khổ.

Thịnh Gia nghe Đức lý giải đồng tình nói: Con nói đúng, sự giàu có bao giờ cũng sướng hơn sự nghèo khổ. Cái giàu không thể tự nhiên đem đến mà phải vắt óc tìm ra giải pháp, xử lý công việc liên tục, giải quyết những vấn đề khó khăn, lường trước tính sau mới không bị thất bại trên thương trường. Nhất là nhậy bén trong cung cầu theo nhịp phát triển xã hội, thay đổi mặt hàng liên tục, những mặt hàng lỗi thời ở thành phố thời ta phải đưa về những nơi phát triển chậm phù hợp giá rẻ, không cho tồn đọng. Xoay chuyển các mặt hàng như con thoi, còn đâu cơ hội đoàn tụ gia đình cùng lắm chỉ ghé về nhà là đi liền. Nên ít có cơ hội đoàn tụ gia đình như bữa cơm thân mật hôm nay. Cái thường của nhà nghèo, nhưng lại là cái hiếm của gia đình chúng ta, đây cũng là chuyện bình thường. Ông nói: Các con có thấy không, có tiền là có tất cả muốn gì được nấy, thậm chí chuyện trái biến thành chuyện phải. Chuyện phải biến thành chuyện trái, có tiền là có quyền có thế, ai cũng kính nể, trên thế gian nầy không gì qua được tiền. Có tiền muốn gì mà chẳng được. Muốn có bữa cơm đầm ấm cho Mẹ các con vui thì sắp xếp công việc mỗi tháng một lần có gì đâu mà khó, do mình làm khó với mình thôi. Cả nhà nghe Thịnh Gia nói vậy cười lên vui vẻ: Cha nói đúng quá. Có tiền thời muốn gì không được, chúng con luôn học hỏi nơi Cha. Thịnh Gia nghe các con ca ngợi tán tụng mình cảm thấy khoan khoái trong lòng như vừa uống thang thuốc bổ.

Chỉ có Đức là lặng thịnh không nói gì sắc mặt trầm tư suy nghĩ. Cả nhà lấy làm lạ Thịnh Gia nhìn Đức hỏi: Con có chuyện gì không vui trong lòng ? Đối với con Cha nghĩ không việc gì là khó, chuyện học hành đâu phải dễ mà con cũng vượt qua dễ dàng, không một chút khó khăn, chuyện bữa cơm sum họp gia đình theo Cha nó còn dễ hơn kiếm tiền gấp trăm lần, nếu quyết tâm thời chuyện gì làm cũng được.

Đức nói: Thưa Cha không phải con suy nghĩ về bữa cơm sum hợp gia đình mà đang nghĩ về chuyện khác chuyện mà Cha đang nói đó. Thịnh Gia nghe Đức nói vậy liền nghiêm sắc mặt nhìn Đức nói: Cha nói có chỗ nào làm phật lòng con ? Đức làm thinh chưa kịp trả lời. Hạnh sợ Đức nói gì đó không hay làm phật lòng Cha liền nói: Anh Tư hiếm khi gia đình mình được vui như hôm nay, thì cho nói vui trọn vẹn luôn đi.
Bà Phước Thịnh xen vào: Mẹ muốn nghe ý kiến của Đức vì Mẹ biết tính Đức luôn là người khiêm cung ít khi ăn nói không suy nghĩ, nhất là không bao giờ làm tổn hại ai, nói gì đến Cha của nó. Lúc nầy Ông Phước Thịnh sắc mặt trở nên tươi tắn Ông nói: Con hãy nói lên suy nghĩ của con đi.

Đức nói: Thưa Cha thưa Mẹ, thưa anh chị. Nếu con nói thật lòng ắt là khó nghe, vì lẽ thật bao giờ cũng khó nghe lời hay bao giờ cũng trở thành phật lòng người khác xưa nay là thế gia đình mình cũng không ngoại lệ đâu. Cả nhà nghe Đức nói thế không khỏi ngơ ngác tự hỏi: Chuyện gì thế. Ai nấy cũng tò mò muốn biết. Thịnh Gia như hiểu ý cả nhà liền lên tiếng: Con cứ nói Cha cũng đang muốn nghe.

Thưa Cha, nếu như Cha nói có tiền là có tất cả, chỉ cần làm giàu là có hết, muốn gì được nấy có phải như vậy không? Cả nhà vô cùng nhạc nhiên trước câu hỏi nầy. Bà Thịnh Gia xen vào: Cái thằng nầy, chỉ có vậy mà cũng làm ra vẻ nghiêm trọng lắm. Thử hỏi trên đời nầy ai không biết có tiền giàu có là có tất cả.
Đức nhìn Mẹ nói: Thưa Mẹ, nếu như Mẹ nói giàu là có tất cả muốn gì được nấy. Thì Mẹ đi chùa nghe kinh tu tâm dưỡng tánh làm gì, cầu phước cầu lành làm gì, ở nhà không khỏe hơn sao. Bà Phúc Thịnh nghe xong nín thinh.

Đức nói: Nếu sự giàu có đem lại kiến thức, cũng như muốn gì được nấy thời con cần chi cố gắng học hành không những quá khổ nhọc lại còn tốn tiền Cha Mẹ. Điều đó cũng đã chứng minh không phải có tiền là có tất cả đâu, muốn gì cũng được đâu. Như Mẹ đi chùa thấy đó Phật Thích Ca là thái tử con vua ở trên cung vàng, điện ngọc thì con thiếu cái gì muốn gì không được. Nhưng cuối cùng thời sao Thái Tử cũng phải bỏ cung vàng, điện ngọc bỏ cả sự giàu có ra đi tìm chân lý chính là Văn Hóa soi sáng Linh Hồn độ Linh Hồn về trời không còn sa đọa trong ba đường dữ Địa Ngục, Ngạ Quỉ, Súc Sanh.

Như vậy sự giàu có dù cho giàu có đến đâu, quyền lực đến đâu như Vua, Chúa chẳng hạn cũng không thể đem lại sự giác ngộ, không thể đem lại kiến thức học hành nếu không ra sức nổ lực tu luyện, cũng như nổ lực học hành. Thì không bao giờ có được đâu.
Lại nữa có tiền chỉ mua được cảnh giới ăn sung mặc sướng, nhà lầu, xe hơi, ô tô, thậm chí mua được quyền chức, chuyện phải có làm cho nó thành trái, chuyện trái làm cho nó thành phải. Nhưng không bao giờ trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Sự giàu có dù cho giàu đến đâu cũng không siêu thoát được Linh Hồn khi đã gieo ra ác nghiệp. Không ai sanh ra sống mãi nơi chốn trần gian, cuối cùng cũng phải ra đi của trần trả lại cho trần, chẳng ai mang theo được gì dù là hạt bụi. Chỉ hai bàn tay trắng. Như vậy nói giàu muốn gì cũng được, chỉ đúng phần nào ở cảnh giới thường phàm tục thuộc về lĩnh vực vật chất quyền lực giả tạm. Còn ở cảnh giới cao thuộc về lĩnh vực Tâm Linh, cái Đức, cái Thiện, cái Nhân, cái Nghĩa, cái Lễ sự hiểu biết cao cũng như sự Giác Ngộ, thời sự giàu có chẳng là cái gì, chỉ là phương tiện sống. Không có sự giàu có nào mà không bị thời gian tàn phá, cũng như lỗi thời nếu không cố gắng theo kịp thời sẽ lùi lại phía sau. Nhường cho cái mới ra đời. Sự giàu có của cải vật chất lỗi thời ấy cũng chẳng mấy ai để ý đến nữa.

Lại nữa sự nghiệp Văn Hóa thiện lành tích nhiều phúc Đức bao giờ cũng tồn tại hơn hẳn sự nghiệp giàu sang vật chất. Bằng chứng một câu thơ hay, những lời nói có đức luôn tồn tại với thời gian hàng nghìn năm. Nhân loại mãi mãi ca tụng. Biết bao người giàu có nào có tồn tại lâu đâu cũng tan biến theo thời gian, vùi lấp theo xu thế, vùi chôn theo sự lỗi thời không ai nhớ đến.
Lại nữa nguồn gốc của sự giàu có là do phúc đức tạo ra, gia đình chúng ta giàu có như ngày hôm nay không phải tự nhiên mà có, một là nhờ phúc đức Ông Bà để lại, hai là do kiếp trước của mỗi thành viên gia đình biết tu nhân tích đức, mới gặt hái kết sù giàu có như ngày hôm nay, muốn gì được nấy ở phạm vi vật chất cũng như quyền lực xã hội mà thôi, tất cả chỉ là sự giả tạm.

Lại nữa nói đến phúc đức cũng không phải tự nhiên mà có. Nếu chúng ta không biết gieo trồng phúc đức ra nữa, khi hưởng hết phúc đức Ông Bà cũng như hưởng hết Phúc Đức bản thân kiếp trước. Thì nhất định muôn cái họa tự ập đến. Đó chính là Định Luật Nhân Quả. Hưởng hết phúc lành, không gieo phúc lành, thời không còn phúc nữa mà gặt. Đến khi phúc lành đã hết, ông thời đi khỏi thời ông giỏi cũng chẳng làm được gì.

Người nông dân trúng mùa nhờ gieo trồng hạt giống tốt, nếu ăn hết không gieo ra nữa, thời mùa sau không có lúa để mà gặt. Cái đói nhất định phải đến.
Cũng như gia đình chúng ta đây chỉ lo gặt hái sự giàu có nhờ phúc đức may mắn đem đến. Nếu không biết gieo trồng phúc đức ra khi hết phúc đức rồi, Thì mọi việc sẽ thay đổi không theo ý muốn chúng ta nữa. Có thể nói tính một đường đi một nẻo, vì chúng ta đã hết phúc rồi. Sự may mắn cũng không còn. Phước phần đã cạn mọi việc suôn sẻ cũng biến mấy.

Thiên Ý Cha Trời đã tạo lên vô số định luật. Xoay chuyển cuộc sống. Có phúc, có Đức không sức mà ăn. Hết phúc, hết đức không có tấm chăn để mà nằm. Những kẻ hành ác họ làm tiêu hao phúc đức càng nhanh. Đáng lý họ hưởng cả đời cũng chưa hết, đến con cháu hưởng tiếp. Nhưng vì làm ác nhiều quá mau hết phúc, gặt quả báo liền ngay kiếp đời hiện tại.
Cả nhà càng nghe càng thấm thía. Thịnh Gia sắc mặt biến đổi liên miên. Ông thở dài liên tục, Ông nhìn Đức với cái nhìn khác lạ. Đức hôm nay trở thành bậc Tôn Sư hơn là trở thành luật gia không lẽ đây là Ý Trời. Ở đời thường nói Cha Mẹ sinh con, Trời sinh Tánh. Đức Tánh của Đức chính là Đức Tánh trời sanh.

Từ đó Thịnh Gia thay đổi tư tưởng, trích một phần trong lợi nhuận trợ giúp cho các tổ chức từ thiện. Cũng như in kinh bố thí, không bao lâu nổi tiếng khắp vùng.
Đúng như lời Thịnh Gia suy nghĩ. Đức sau nầy trở thành Tôn Sư giảng giải Văn Hóa Cội Nguồn góp phần làm tỏa sáng Dân Tộc Việt Nam rực rỡ khắp năm châu.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————–