CÂU CHUYỆN SỐ 28

NHỮNG HẠT KIM CƯƠNG

Thị Trấn Phú Xuân tuy không giàu nhưng đời sống văn minh hơn những Thị Trấn khác trong tỉnh. Lối sống không khác gì Thị Xã. Nhưng sự ở đời, giàu nghèo luôn thay đổi, có thể nói thay đổi đến bất ngờ. Chỉ trong vòng một đêm sáng mở mắt ra thấy mình giàu có vì có con đường lớn mở ngang qua trở thành mặt tiền đường lộ sáng giá. Từ vài chục triệu trở thành bạc tỉ. Trở nên giàu có trong chốc lát. Cũng có nhiều người đang giàu trở nên nghèo đang ở mặt tiền bị giải tỏa, đền bù phải dời đi đến nơi ở khác, không còn may mắn gặp chỗ địa thế để làm ăn. Tất cả đều làm lại từ đầu, sự đền bù không được bao nhiêu có thể nói từ đang giàu có trở lại thành nghèo, bao khó khăn chồng chất. Những gia đình thiếu may mắn ấy có gia đình Anh Biên.

Gia đình Anh Biên ra sức xây dựng lại cuộc sống mới, làm xong nhà còn dư được vài chục triệu làm vốn, ra sức làm ăn. Nhưng cái đen, cái xui, cái rủi cứ đeo bám lấy gia đình anh. Trồng dưa thời lỗ dưa, nuôi bò thời lỗ bò, nuôi heo thời lỗ heo, nuôi gà thời lỗ gà. Cuộc sống theo năm tháng vô cùng khó khăn đầy khổ sở. Anh than thở mãi cho số phận cuộc đời của mình. Ra sức bôn ba nhưng kết quả thời chẳng được bao nhiêu. Sự nghèo đói đeo bám lấy gia đình anh.

Một hôm Anh nhìn thấy quyển kinh thơ Văn Hóa Cội Nguồn nơi nhà người bạn. Anh cầm lên đọc thấy hay quá, những lời dạy Thiên Ý Cha Trời do Quốc Tổ truyền lại. Biên vui mừng thốt lên: Những hạt kim cương đây mà. Biên liền thỉnh quyển Kinh Thơ ấy từ nơi người bạn.

Trong bữa cơm tối gia đình, trong lúc vui vẻ. Biên nói: Hôm nay đến nhà người bạn tôi đã nhìn thấy những hạt kim cương vô cùng quý hiếm, gia đình mình rồi đây sẽ được đổi đời, không ai dám xem thường nữa. Chị Hiệp vợ Biên nghe xong xì một tiếng: Thôi đi ông tướng. Ông tưởng kim cương như đất đá sao mà Ông tìm được. Nhìn các con dạo nầy hơi ốm, đâu được như ngày xưa bữa nào cũng thịt cũng cá, đâu như bây giờ rau cũng không có mà ăn, ngồi đó mà mơ mà mộng.

Cường đứa con lớn nhìn Cha nói: Cha hôm nay lạ lắm, nếu Cha nhìn thấy kim cương, thời kim cương ở nhà họ làm gì Cha lấy được mà làm thay đổi sự nghèo khổ của gia đình mình.

Thịnh người con thứ ba nói: Những hạt kim cương Cha kiếm được đâu đưa cho con coi thử. Quả đúng vậy thời nhà mình giàu rồi, xây cung son biệt thự, mướn kẻ hầu người hạ, làm ông hoàng bà chúa sướng mất.

Người con gái út tên Mận nói: Con tin Cha nhất định Cha đã tìm được những hạt kim cương. Chị Hiệp vợ Biên nhìn Mận nói: Con tin lời ổng nói là thật đúng là trẻ con, con sẽ thất vọng vì sự lừa dối của Cha Con.

Ông Biên nghe Bà Biên nói thế liền cười lên ha hả Trông có vẻ sảng khoái lắm nói: Mận nhất định là người giàu có sau nầy, tiền của xài không hết, cả nhà đồng cười lên, bà Biên cũng cười theo nghe Ông nói mà tôi muốn bay bổng lên mây.

Từ khi Biên được quyển Kinh Thơ lời Quốc Tổ truyền dạy, Biên rất siêng năng đọc tụng ngâm nga, biên chép cho những ai ưa thích. Biên cảm thấy trong người khác lạ như khỏe lên hẳn. Tâm Hồn lúc nào cũng an vui. Tâm trí của Biên mỗi ngày như vụt sáng lên, suy nghĩ ra những điều mới lạ, tính đâu được đó, làm đâu được đó. Nuôi heo chóng lớn, nuôi bò chóng mập trúng mùa liên tục, trồng dưa trúng dưa, nhất là bán được giá một vụ mùa kiếm cả trăm triệu tiền lãi, vụ lúa nào Biên cũng trúng đậm, cả làng cả xã đồn ầm lên: Biên làm ăn Trời đãi Trời cho, có quới (quý) nhân phù hộ. Có nhiều người đến hỏi, Biên nói thiệt là Biên tin quyển Kinh Thơ do Quốc Tổ truyền lại. Thế là nhiều người thi nhau mượn đọc. Biên nhờ làm đâu được đó đã ba năm có thể nói trở nên giàu. Biên liền in ra cả nghìn quyển Kinh Thơ phân phát cho mọi người. Nhờ sự in kinh phân phát cho mọi người phước đức Biên càng ngày càng cao, trí huệ càng khai mở. Vợ Biên Chị Hiệp cũng như con cái thi nhau đọc tụng, tin tuyệt đối vào Kinh Thơ Quốc Tổ để lại.

Có lẽ Biên cũng đã giác ngộ trần gian chỉ là cõi tạm, giàu có cho lắm ra đi cũng chỉ là hai bàn tay trắng. Thiện thời siêu lên thiên đàng, ác thời sa đọa xuống địa phủ. Biên cũng đã quá rõ trên đời nầy không gì qua cái Đức. Có Đức không sức mà ăn. Dù rằng để của bằng non không bằng để đức cho con ở đời.

Một hôm Biên bàn với vợ: Có lẽ tôi không có căn duyên với con đường kinh doanh làm giàu tiền bạc. Thằng Cường, thằng Thịnh thời lại khác, nó có số làm giàu được sự gia hộ Cha Trời Mẹ Trời, Quốc Tổ cũng như Hồn Thiên sông núi nên gia đình mình mới giàu nhanh như vậy. Mới năm năm mà tích góp có gần hai tỉ. Tôi định mua xe tải cho hai đứa nó thu mua nông sản hoặc chuyên chở kiếm sống tùy theo tài trí của hai đứa nó. Còn tôi, tôi sẽ mua khu vườn bên nhà bỏ hoang lâu rồi vì con cái họ ở thành phố hết rồi, nghe nói đâu cũng rẻ. Tôi sẽ dựng lên một ngôi thờ, thờ Cha Trời, Mẹ Trời, thờ Quốc Tổ, thờ Hồn Thiên Dân Tộc, Khí Thiên Sông núi. Những gì tôi nói với Bà trước đây, những hạt kim cương sẽ hiện ra là sự thật. Còn những việc làm ăn khắm khá năm năm nay mỗi năm vài trăm triệu chưa phải đâu.

Chị Hiệp vợ Biên giờ đây tin chồng tuyệt đối mọi quyết định do Biên sắp xếp. Trước khi mua xe tải cho Cường và Thịnh học xong lấy bằng, Biên tìm đến nhà buôn dưa cừ khôi, cho Cường theo phụ xe với đồng lương ít ỏi mục đích là cho Cường học hỏi đường đi nước bước mà thôi. Biên đưa Thịnh đến nhà buôn nông sản nổi tiếng phụ xe, khuân vác học hỏi kinh nghiệm. Cường và Thịnh vô cùng chịu khó nên ai cũng mến yêu không bao lâu học hỏi rất nhiều.

Cường, Thịnh học hỏi thành tài trở về thời thấy chiếc xe tải mới cáu đậu trong sân nhà. Cường, Thịnh lấy làm vui mừng. Biên khảo sát tài năng của hai con. Cường, Thịnh trả lời lưu loát, không những khôn ngoan, mà những mưu lược trên thương trường am hiểu cũng khá. Bà Hiệp vợ Biên nói: Ông bỏ tiền ra mua khu vườn cũng như đang xây dựng công trình thờ phụng, theo con Mận nói cũng phải mất đến sáu bảy trăm triệu lấy đâu ra số vốn lớn thu mua nông sản cũng như thu mua dưa. Biên nghe xong liền mỉm cười nói: Ông Bà thường dạy có phúc làm quan có gan làm giàu. Lên ngân hàng thế chấp ngôi vườn nhà chúng ta đang ở cũng như chiếc xe tải mới cáu kia cũng đến bạc tỉ. Ngân hàng sanh ra là để làm giàu cho những người tài giỏi có đầu óc. Nguy hại cho những kẻ làm liều. Không có đầu óc vận hành chu đáo. Với một thời gian dài hai con cũng đã tin vào tài nghệ của nó. Nó đã mấy năm thành kính Cha Trời, Mẹ Trời, tôn thờ Quốc Tổ, tin vào Hồn Thiên Dân Tộc, tin vào Khí Thiên Sông Núi. Đương nhiên các con sẽ gặp nhiều may mắn ơn trên Thiêng Liêng che chở cho nó, hãy tin vào những gì mình tin.

Nói là làm, Biên thế chấp nhà cửa xe cộ vay một tỉ. Cường, Thịnh đã kết nối với một số người thu mua dưa, cũng như nhiều người nước bạn Trung Cộng. Cường đã hiểu rõ luật chung chi. Nên xe dưa của Cường trót lọt nhanh chóng không kém gì các Ông Chủ, Cô Chủ sành điệu theo cách chung chi nầy. Thế là qua mùa dưa trả gốc ngân hàng còn kiếm được tiền tỉ. Hết dưa tới nông sản anh em Cường, Thịnh làm tiền vô như nước.

Nói về Biên mua được khu vườn hơn mẫu ra sức dọn dẹp cũng như xây ngôi đền thờ, thờ phụng Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Trời Địa Mẫu Âu Cơ. Hồn Thiên Dân Tộc, Khí Thiên Sông Núi. Ra sức in Kinh Thơ phân phát cho hàng vạn người, những người tin Kinh Thơ đều được lợi ích lớn phải nói gặp nhiều sự may mắn không ai có thể ngờ tới. Cô con gái út tên Mận lúc nào cũng theo Cha phụ giúp cho Cha. Một sự bất ngờ xảy ra, dân chúng hướng về rất đông chỉ năm trước đến năm sau dân chúng đông đến cả vạn người. Đương nhiên Biên trở thành Tôn Sư ai nấy cũng kính mến, những cúng dường từ bá tánh muôn dân đều giao hết cho Mận quản lý. Đúng như những gì Biên đã nói, Mận nhất định là người giàu có tiền của xài không hết.

Một hôm Mận ngồi thỏ thẻ với Mẹ: Đúng là Cha đã tìm thấy những hạt kim cương hàng nghìn năm mới xuất hiện một lần có khi cả hàng triệu năm. Vườn nhà Thầy Biên do mua thêm đất lên đến ba sào bên cạnh ngôi nhà cũ đã mọc lên hai ngôi biệt thự lớn, ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ. Đó là hai ngôi biệt thự của Cường và Thịnh. Cường, Thịnh cũng đã nên gia thất có tư gia riêng.

Chị Hiệp vợ Biên cũng đã giác ngộ trần gian chỉ là cõi tạm, trước sau gì cũng phải ra đi. Không gì quý bằng Linh Hồn của chính mình. Chim khôn tìm cây mà đậu, người khôn tìm chúa mà thờ. Trên vũ trụ nầy không đấng nào qua Cha Trời, Mẹ Trời. Dưới trần gian nầy không ai qua Quốc Tổ đấng Tối Cao đương kim vũ trụ. Có cảm có ứng có cầu có linh. Tôn Kính Hồn Thiêng Dân Tộc sẽ được Hồn Thiên Dân Tộc Che Chở. Tôn Kính Khí Thiên Sông Núi trồng cây gì, nuôi con gì cũng đặng kết quả cao. Chị Hiệp vợ Biên thường nói với Mận: Không phải của cải vật chất mới là sự nghiệp mà Đạo Đức cũng là sự nghiệp đấy con. Cho đến ngày nay Mẹ mới hiểu thông sự việc nầy. Mẹ tuổi nay cũng đã lớn, Mẹ nguyện đi theo con đường của Cha Con. Cơ hội về trời trong tầm tay trước mắt, Mẹ nhất định không bỏ qua, dại gì sa đọa xuống Địa Phủ. Con lo chồng con đi nhiều người để ý rồi đó. Nói xong hai mẹ con cười lên vui vẻ.
* * *

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Những Hạt Kim Cương Đến đây là hết.
————————————————–