ÂM DƯƠNG CÁCH TRỞ

Cũng đã lâu rồi trong một con hẻm đường Hai Bà Trưng số nhà 79 A. Có vợ chồng Hai Luận làm ăn khắm khá. Hai Luận là con cả ở với Cha Mẹ, còn mấy em đã có nhà riêng. Chị Luận sanh được ba người con hai trai một gái, đều chưa có vợ gả chồng. Chị Luận là người có hiếu với Cha Mẹ chồng tiếng lành đồn xa lối xốm ai nấy cũng kính phục.

Nhưng có cái tật là hay mắn Ông Trời. Mỗi lần bão lụt về trôi nhà trôi cửa chết chóc dân chúng là chị chửi. Chị mắn Ông Trời ác quá. Hoặc những năm hạn hán mất mùa chị lại chửi Ông Trời nầy nọ. Chị nào có biết Ông Trời không có làm điều đó. Mà do bộ máy càn khôn xoay chuyển định luật xoay vần theo chu kỳ Luật Tuần Hoàn, hết Xuân tới Hạ, hết hạ tới Thu, hết thu tới Đông, hết đông tới Xuân năm nào cũng như năm nào.
Đinh Luật Sanh- Diệt, theo Luật Tự Nhiên vũ trụ. Chị Luận vì nhận thức kém tưởng đâu là Ông Trời gây ra lụt lội hại dân, nên chị chửi Ông Trời. Còn những nhà tu luyện giác ngộ, thời hiểu rõ những định Luật Tạo Hóa, Phòng tránh đề phòng, nắm vững làm chủ những định luật ấy làm lợi cho cuộc sống.
Trời nắng thời con người làm gì, trời mưa thời con người làm gì, bão lụt thời con người làm gì. Đến mùa nào thời lụt. Đến mùa nào thời nắng. Phải làm chủ biết trước, chu kỳ bao nhiêu năm thời Trời hạn lớn. Chu kỳ bao nhiêu năm thời lụt to. Sự làm chủ định luật tự nhiên hiểu rõ thời tiết như vậy chỉ có lợi, không có hại. Trái lại làm giàu nữa là khác. Còn những ai chưa nhận thức được những định luật xoay chuyển tự nhiên vũ trụ, thời sẽ bị Càn Khôn giáng họa. Định Luật làm hại, không thể đổ cho tại Ông Trời.
Nên biết rằng Ông Trời tạo ra Càn Khôn, tạo ra những Định Luật. Để cho muôn loài vạn vật đi vào trật tự. Chuyển theo guồng máy vũ trụ. Những ai hiểu rõ những Định Luật vũ trụ, làm chủ Định Luật vũ trụ thời những người ấy đã ra khỏi Càn Khôn. Trở lại làm chủ Càn Khôn.

Chị Luận thấy cứ mỗi Đông về là lụt bão làm hại dân chúng tưởng Ông Trời làm hại con người liền nói ra những lời ác khẩu mắn chửi trời. Chị nào có biết mỗi lần mắn chửi Trời thời huyền cơ Thiên Ý Luật Tạng vũ trụ giáng xuống nghìn tội. Một nghìn tội giảm một năm tuổi thọ có năm chị giảm mất hai năm tuổi thọ. Vì cái tội chửi Trời.

Chị Luận đến 45 tuổi sau một cơn bịnh nặng qua đời.
Theo thông lệ người chết, nhất là người ác Linh Hồn vô cùng sợ hãi. Khi Linh Hồn xuất ra khỏi thể xác liền bị cảnh giới đen luân chuyển sa đọa xuống các tần Địa Phủ tùy theo ác nghiệp nặng hay nhẹ khác nhau mà sa đọa xuống các tần Địa Phủ khác nhau. Khi Linh Hồn hoàn Hồn trở lại liền bị Quỷ bắt giam vào ngục. Còn những Linh Hồn nhẹ nghiệp ác hơn tuy không bị bắt giam vào ngục nhưng không bao giờ được yên thân, vì cuộc sống nơi xã hội Địa Phủ vô cùng khốn khổ chém giết cấu xé, tàn sát ăn nuốt lẫn nhau, sống trốn chui, trốn nhủi vào hốc đá nơi hang động đói khác vô cùng, không biết đến chừng nào ra khỏi Địa Phủ để được đầu thai.

Linh Hồn Cô Luận thời khác, không phải Linh Hồn ác khi thoát ra khỏi thể xác vẫn còn ở chốn trần gian, nếu không bị quỷ Vô Thường bắt thời ở cảnh giới Âm. Có nghĩ là sống theo cảnh giới ban đêm. Không sống theo cảnh giới Dương như người còn sống. Trở thành Âm- Dương cách biệt. Những Linh Hồn lú lẫn là những người già khi còn sống đã lú lẫn, phải trải qua 49 ngày mới hồi phục lại trí giác căn linh trí mạng. Nếu ác Căn lớn liền thấy ác báo kéo tới sợ quá chui trốn vào cảnh giới tối liền bị huyền cơ xoay chuyển xuống tần Địa Phủ. Còn trí căn tăm tối ác nghiệp nhẹ thời ở lại trần gian làm ma Âm Cảnh. Hoặc bị quỷ Vô Thường bắt xuống cõi Địa Phủ xử án, một vào Ngục hai cho đi đầu thai. Trường hợp Cô Luận ở vào cảnh giới nầy bị quỷ Vô Thường bắt hồn xuống Địa Phủ xét xử.

Linh Hồn Cô Luận đứng trước Diêm Tòa Cô khóc lóc nói tôi bị chết oan. Tôi làm gì có tội mà yểu tướng nhự vậy Diêm Vương bắt lầm tôi rồi vì tôi có hiếu với Cha Mẹ chồng, lối xốm ai cũng khem. Kinh phật dạy ăn ở có hiếu với Cha Mẹ dù Cha Mẹ Chồng hay Cha Mẹ ruột thời phước thọ rất cao. Tôi mới 45 tuổi còn quá trẻ không thể có cảnh chết yểu như vậy.

Nhất Điện Diêm Vương nói. Cô nói rất đúng số Cô đến 80 tuổi mới hết số cọng với ăn ở với Cha Mẹ có hiếu có thể thọ đến 90 tuổi mới hết số trần gian. Nhưng vì Cô phạm phải một trọng tội rất lớn là Cô chửi mắn Cha Trời. Trời không gián họa cho Cô vì Cô có hiếu với Cha Mẹ, chỉ giảm tuổi thọ mà thôi, mỗi lần Cô chửi Trời huyền cơ Thiên Ý giảm đi một tuổi. Cô chửi Trời nhiều lần giảm đi tuổi thọ 35 tuổi. Cô chỉ còn sống đến 45 tuổi mà thôi, tất cả là do Cô không phải do Ông Trời. Cô theo Phật mà xem thường luật nhân quả. Khẩu nghiệp gieo nhân Cô chửi Trời, đương nhiên nhận quả bảo là giảm đi tuổi thọ. Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa còn sợ luật Nhân Quả nên không dám sanh tâm hành ác. Nên thường dạy cho hàng đệ tử không được hành ác phạm luật trời. Thời Phật, Chúa cũng không cứu được.

Cô Luận khóc lóc nói vì con không biết nên mới lở dại chửi Trời con sẽ không dám nữa. Nhất Điện Diêm Vương nói muộn rồi không còn cứu vãn được nữa. vì nhớ chồng thương con. Cô đòi cho Cô trở về trần gian thăm chồng thăm con. Cô khóc như mưa trút.

Nhất Điện Diêm Vương nói người chết rồi thời âm dương cách trở, có về cũng vô ích mà thôi. Cô Luận khóc lóc thưa con của con chưa đứa nào có vợ gã chồng con muốn trở về trần gian thăm tụi nó, chăm sóc tụi nó. Con không còn xác thân thời con chăm sóc bằng Linh Hồn của con vậy hãy cho linh hồn con trở lại trần gian.

Nhất Điện Diêm Vương nói. Cũng may là Cô chửi Trời vì có tấm lòng thương dân, nên linh hồn Cô mới được thong thả như thế nầy bằng không Linh Hồn Cô giam vào ngục rồi. Cô Luận nói vì con thấy mưa lụt chết dân trôi nhà trôi cửa nên con mới chửi. Hạn hán làm khô đồng chết hết lúa lấy gì ăn nên con mới chửi Trời. Con đâu có biết chửi Trời là phạm luật như thế nầy.
Nhất Diện Diêm Vương nói. Vì Cô không hiểu Nắng- Mưa- Bão- Lụt- Hạn Hán. Động Đất. Sóng Thần Là do sự biến động Thiên Địa theo định Luật Tuần Hoàn, theo Định Luật tương sanh tương khắc, tương phản. Vận Hóa xoay chuyển theo chu kỳ thượng ngươn, trung ngươn, hạ ngươn. Càn Khôn vũ trụ. Không phải do Cha Trời . Mà do Bộ Máy Càn Khôn Vũ Trụ xoay chuyển tạo ra. Theo định luật Càn Khôn mà thôi. Những định luật ấy cứ lặp đi lặp mãi. Như Xuân- Hạ- Thu- Đông, tuần hoàn xoay chuyển theo chu kỳ hằng năm. Mưa, Bão Lụt, Hạn Hán theo chu kỳ 3 năm, theo chu kỳ 6 năm, theo chu kỳ 12 năm, 30 năm Theo chu kỳ 60 năm vân. v.. Đó là nói tiểu chu kỳ. Trung chu kỳ. Đại Chu Kỳ đến hàng trăm nghìn năm. Đại Đại Chu kỳ đến hàng triệu triệu năm. Nhất là đến chu kỳ gần kết thúc tiểu kiếp. không gọi là nắng mưa bão lụt nữa. Mà gọi là kiếp nạn tai kiếp hủy diệt sự sống muôn loài vạn vật trong đó có con người.
Thủy tai mưa lớn nước dâng. Bão to sập núi sập nhà, sập lầu đài cung điện. Hạn hán kinh kiếp nhiệt độ tăng cao cây cỏ chết hết. Động đất khắp nơi vùi lấp tất cả.
Tóm lại : không phải do Cha Trời làm mà là do bộ máy Càn Khôn vũ trụ chuyện động theo Định Luật Sanh, Trụ, Dị, Diệt, của một chu kỳ tiểu kiếp. Cô chửi Trời đã phạm vào Thiên Ý. Bị Huyền Cơ Thiên Luật giảm tuổi thọ không ai có thể cứu vãn được. Phật, Thánh Tiên, Thần, Chúa không cứu nổi vì đã phạm Thiên Ý.

Linh Hồn Cô Luận nghe xong tuy chưa hiểu lắm nhưng cũng biết được phần nào lấy làm hối hận chấp tay hướng lên Trời thành tâm ăn năng sám hối nói. Con biết lỗi rồi xin Trời tha thứ cho con, cho con trở về trần thế thăm gia đình. Nhất Điện Diêm vương thấy Linh Hồn Luận thành tâm khẩn cầu Trời như vậy liền biết sổ sanh tử có sự thay đổi ứng hóa theo huyền cơ Thiên Ý liền nói. Phán Quan mở sổ bộ số mạng sanh tử Cô Luận có gì thay đổi không? Phán Quan mở sổ Sanh Tử, thời thấy số mạng Linh Hồn Cô Luận có sự thay đổi không giam vào địa ngục được trở lại trần gian một năm giúp đở chăm sóc gia đình. Diêm Vương xem xong rồi nói. Vì sự ăn năng sám hối của Cô nên Thiên Ý cho phép Cô trở về trần gian một năm, để thăm gia đình cũng như giúp đở chồng con. Nhưng bổn Tòa nói trước Âm- Dương cách trở Cô chẳng giúp gì được cho gia đình chồng con đâu.

Quỷ Vô Thường theo lệnh Diêm Vương phất tay một cái Linh Hồn Luận không biết gì nữa. Khi Hồn Cô tỉnh dậy Cô nhìn thấy thân xác Cô đã tẩm liệm vào hòm ba ngày ba đêm rồi thân xác ương sình sắp đem chôn. Cờ xí trống kèn đã chuyển động người ta chửng bị đưa Cô đến nghĩa địa. Cô nhìn thấy chồng con khóc lóc thê thảm nhất là các con. Cô thương quá bước tới ôm lấy con, nhưng Cô nào ôm lấy được. Bàn tay Cô xuyên qua thân hình các con Cô ráng ôm nhưng không giờ ôm được. Cô ráng sức kêu gọi các con chúng cũng không nghe. Cô gào thét khang cả cổ họng chúng không hay biết gì cả. Cô thấy mình đi xuyên qua người, đi xuyên qua tường. Thậm chí Cô đi xuyên qua chiếc xe đậu trước nhà Cô chạy tới chạy lui gào thét tôi nói các người có nghe không ? nhưng nào có ai thấy Cô cũng không nghe Cô nói. Cô đi theo đám tang đến nơi chôn. Cô cảm thấy mình bơ vơ trước đám đông người trần thế.

Không bao lâu chồng Cô xây cho Cô một ngôi mộ khang trang. Nhưng cô không ở ngô mộ về sống chung với gia đình.

Cô ở lại trong nhà sáu tháng Cô cảm thấy chán nản vì có ai thấy Cô đâu. Cô cũng không nói cho ai nghe được. Những chuyện cô biết trước kẻ trộm lấy xe của con Cô. Cô không biết làm sao cảnh báo cho con Cô. Thấy kẻ trộm đến lấy xe Cô chạy ra giữ chiếc xe lại nhưng không được. Cô đánh tới tấp vào tên ăn trộm. Bàn tay Cô xuyên qua đầu qua bụng nhưng tên ăn trộm hông hề hấn gì lấy cắp chiếc xe đi mất.

Đến giờ nầy Cô mới hiểu Điêm Vương nói quả không sai. Âm- Dương cách trở. Cô không giúp gì được cho gia đình Cô Đâu. Chỉ khổ cho Cô mà thôi. Cô ở lại trong nhà gần chín tháng trong lòng vô cùng chán nản lại thấy Ông xã chồng muốn kiếm vợ nữa. Phai lợt lần không còn nhớ đến Cô. Cô lại càng thêm buồn. Cô định bỏ đi nhưng biết đi đâu Cô tạm trở về trú ngụ nơi mộ của Cô. Suốt ba tháng Cô tu tâm dưỡng tánh. Một hôm quỷ Vô thường xuất hiện dẫn Cô đi trở về Địa Phủ. Nơi Điêm Tòa Cô không khóc lóc xin xỏ gì nữa Phán Quan đọc bản án. Vì sự ăn năng sám hối của Cô nên Trời không gián tội cho Cô. Cô sẽ được đầu thai làm người giàu sang phú quý thọ 80 tuổi vô bệnh mà qua đời. Nếu Cô biết hướng thiện nhất là tưởng nghĩ đến Cha Trời Lạc Long Quân và Địa Mẫu Âu Cơ, cũng như Chí Tôn Quốc Tổ Cô sẽ được siêu sanh về trời.

Lần nầy không phải là Quỉ Vô Thường mà là Quỉ Thần Bảo Sanh dẫn Cô qua cửa đầu thai. Thấy ở nơi đây Linh Hồn chửng bị đầu thai rất đông. Mỗi Linh Hồn đều uống một chém cháo. Cô định bưng chén cáo lên để uống như những Linh Hồn kia. Vị Thần Bảo Sanh nói Cô không nên uống. Nếu Cô uống chén cháo kia Cô không còn nhớ gì nữa. Cô mau bước qua của sanh, Linh Hồn Cô liền làm theo sự chỉ bảo của vị Thần. Cô vừa bước qua cửa sanh liền không còn biết gì nữa Cô đi đầu thai rồi. Cô đầu thai vào một gia đình giàu có ở gần bên tổ đình thờ Quốc Tổ Hùng Vương. Cô lớn lên thông minh khác người học rất giỏi có địa vị xã hội cao, sanh được bốn người con, người nào cũng nên danh, Cô thường đến Tổ Đình thắp hương cho Quốc Tổ, cũng như niệm Cha Trời Lạc Long Quân, Địa Mẫu Âu Cơ. Khi mãn kiếp trần gian bịnh nhẹ rồi qua đời Linh Hồn Cô siêu sanh về cõi Tiên. Quê Hương Cõi Trời sống mãi an vui hạnh phúc.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————-