THẦY GIÁO HÂN

Lớp 9 A đang ồn ào vừa thấy bóng dáng thầy Hân liền im lặng không phải là sợ mà là kính trọng.
Thầy Giáo Hân bước vào lớp vẫn như mội khi vẫy tay chào các em. Thầy có một cái tật là vừa ngồi xuống ghế liền đi vào đề tài ngay, thầy Hân nhìn xuống lớp miệng nói: Hôm nay chúng ta thay đổi cách học.

Để xem sự hùng biện phản ứng nhậy bén các em đến đâu. Thầy sẽ cho điểm trực tiếp khi các em trả lời xong câu hỏi.

Không phải đây là lần đầu tiên Thầy Hân mới có đề tài chấm điểm trực tiếp khi trả lời xong câu hỏi như vậy, thường là những câu hỏi hóc búa, nhiều khi lớp 12 trả lời cũng thấy khó nói gì đến lớp 9

Thầy Hân ra đề đặt câu hỏi?
Theo sự hiểu biết của các em, muốn cho dân giàu nước mạnh, thì các em lựa chọn giải pháp nào cho có hiệu quả ?

Câu hỏi chưa dứt đã có một cánh tay dơ lên, đó là em Nhanh, trong hàng loạt cánh tay dơ lên. Thầy Hân không chú ý đến những cánh tay khác mà chỉ chú ý đến Nhanh. Quả đúng như cái tên câu hỏi chưa kết thúc, Nhanh đã dơ tay rồi. Nhìn nét mặt sáng láng sự đẹp trai của Nhanh luôn pha chút khôi hài cũng đánh giá được phần nào sự thông minh hoạt bát hóm hỉnh của Nhanh.

Thầy Giáo Hân, nhìn Nhanh rồi nói Em hãy cho biết ý kiến về câu hỏi trên ?
Nhanh nói: Thưa Thầy, theo Em giải pháp cho một bài toán khó đem đến dân giàu nước mạnh, thì phải có người tài giỏi như Bác- Mác Lê- Mao. Cả lớp nghe đến bốn chữ Bác -Mác -Lê- Mao thì bụng miệng cười rồi.

Nhanh biện luận:  Vì sao Em lại nói đến. Bác- Mác- Lê, Mao vì bốn vị nầy, có phép thần thông lận lẹo ảo thuật ngôn từ rất tài. Nói gì Dân cũng nghe, biểu gì Dân cũng làm, biểu tiến là tiến không ai dám lùi, chỉ con gà nói con vịt thi nhau tung hô vạn tuế không ai dám cải. Biểu chết là thi nhau lao vào chỗ chết xông lên nộp mạng cho súng đạn. Tiền bạc cả đời dành dụng không dám ăn hể nghe Bác- Mác- Lê- Mao kêu dâng nộp cho Đảng thì vui mừng đến rơi nước mắt. Nhà cửa ruộng vườn hết sạch ai nấy cũng cam kết là thành tâm cống hiến cho Đảng. Từ khai thiên lập địa đến nay có ai mà tài như thế. Không hiểu bốn vị nầy còn có đệ tử chân truyền hay không nếu có thì đến mà quỳ, mà lạy mà bò, mà lết, cầu khẩn những người ấy ra thì làm gì cũng được, làm cho Dân Giàu Nước Mạnh là chuyện nhỏ. Làm cho dân nghèo khố rách áo ôm là chuyện như trở bàn tay. Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Mà còn bị hạ bệ như chơi huống chi chỉ là người thường. Bác- Mác- Lê- Mao luyện trí huệ đạt đến cảnh giới Vô Thần, Vô Pháp, Vô Đức, Vô Thiên. Thử hỏi trên đời mấy ai tài như vậy.
Giải pháp của em muốn cho Dân Giàu Nước Mạnh phải tìm cầu những người tài giỏi như Bác- Mác- Lê- Mao. Chỉ cần nghe đến danh thì đã lưng mật thầy ơi em đứng không vững nữa rồi. Em sợ Bác – Mác- Lê- Mao quá cả lớp bụm miệng không dám cười vì sự trả lời câu hỏi của Nhanh vừa khôi hài vừa hấp dẫn vừa thực tế, vừa bá Đạo làm sao ấy. Nhanh nói: Rất tiếc cái tài Bác- Mác- Lê- Mao anh hùng lạc Đạo. Cái tài để cho nhân loại nguyền rủa, không làm cho nhân loại sang giàu ấm no hạnh phúc. Mà bắt nhân loại trở về với cái nghèo đi ngược lại nguyện vọng của nhân loại con người. Nói tóm lại muốn cho dân giàu nước mạnh thời phải có nhân tài lãnh Đạo đất nước. Giải pháp của em là như vậy.
Thầy Hân nghe xong không cần suy nghĩ cho ngay năm (5) điểm trên bản. Thầy Hân nhìn xuống lớp thấy các em vẫn còn bụng miệng thi nhau cười. Thầy nói: Không có gì để cười. Thầy ra hiệu im lặng

Thầy Giáo Hân nhìn qua cả lớp rồi hỏi có em nào trả lời nữa không ? Nhiều cánh tay dơ lên Thầy liền chỉ em dơ tay nhanh nhất. Em ngồi đầu bàn ở dãy bàn thứ năm tên là Trầm. Trầm là một học tính tình điềm đạm ít nói nhưng học rất giỏi tuy không đẹp trai bằng Nhanh nhưng rất có duyên ai nhìn cũng mến.
Thầy Giáo Hân nói: Em Trầm em cho biết ý kiến chọn giải pháp nào cho câu hỏi trên.

Trầm nói: Thưa Thầy Muốn cho Dân Giàu Nước Mạnh trước hết phải có đội ngũ tri thức, thông minh sáng suốt. Lãnh Đạo đối nội đối ngoại tài tình. Nhất là sâu sát Dân hiểu những khó khăn của Dân. Cũng như nguyện vọng của Dân. Chỉ đạo kịp thời không để kéo dài mọi việc đều được trôi chảy. Không những biết vận hành bộ máy theo lộ trình Hiến Pháp, Luật Pháp, Tư Pháp. Từ trung ương xuống địa phương, mà còn làm cho cuộc sống thông thương, điều hòa cung cầu hợp lý. Mở rộng giao thương với thế giới đi trên lộ trình vừa Công Hữu nhà nước vừa Tư Hữu tư nhân. Không có sự hạng chế cung, cầu, mở rộng thị trường ra thế giới. Nhất là không cho sự thừa đọng sản phẩm làm ra. Phải có kế sách tiêu thụ hết, tạo ra động lực phát triển. Muốn làm được như thế thời phải Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng. Không có sự độc quyền độc tài, độc trị. Phải đảm bảo những Quyền cơ bản trong Hiến Pháp cho phép, loại bỏ cửa Quyền cho phép theo kiểu xin cho.
Tóm Lại : Nhân tài lãnh Đạo đất nước phải được Dân lựa chọn bầu lên. Đủ năng lực tài năng, trí, đức, thông minh, sáng suốt lãnh Đạo đất nước. Thì mới đem lại dân giàu nước mạnh được.
Thầy Giáo Hân nghe xong những giải pháp lập luận của Trầm không cần suy nghĩ cho liền năm (5) điểm.

Thầy Giáo Hân nhìn khắp lớp hỏi có em nào có ý kiến khác với hai ý kiến trên không? Không thấy ai dơ tay Thầy định hỏi tiếp thời có một cánh tay dơ lên. Ai cũng nhìn đến người dơ tay ấy, thì ra đó là em Lan. Lan không những xinh đẹp học giỏi, nhất là cư xử khôn khéo cộng thêm nụ cười tươi như hoa hốt hồn bao chàng trai lãng tử. Có người xầm xì hoa khôi trong lớp đấy.

Thầy Hân nhìn Lan nói: Thời nay chẳng thiếu gì phụ nữ làm Thủ Tướng, làm Tổng Thống, thời đại đi đến xã hội Công Bằng, Dân Chủ, Văn Minh ai đủ tài, đủ đức lên làm lãnh Đạo đâu phân biệt Nam hay Nữ. Theo em thì em chọn giải pháp nào tiến tới Dân giàu nước mạnh ?

Lan nói: Thưa Thầy, Theo Em muốn tiến đến Dân giàu nước mạnh không có một nhân tài cá nhân nào, hay một tập thể Đảng Phái nào làm được. Mà phải toàn Dân đồng hành nổ lực, phát huy hết tài năng của mỗi con người ra sức phấn đấu vươn lên trong một Thể Chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do. Công Bằng, Bình Đẳng. Theo Hiến Pháp Minh Chính, Luật Pháp nghiêm minh. Đa dạng thành phần kinh tế. Thi nhau cạnh tranh tiến hóa, thi đua phát minh, cạnh tranh lành mạnh đúng Luật Pháp, Hiến Pháp. Hiến Pháp, Luật Pháp luôn đóng vai trò Công Lý bảo vệ sự cạnh tranh công bằng, bình đẳng không thiên vị bất cứ thành phần kinh tế nào, công hữu hay tư hữu như nhau.

Em có thể khẳng định rằng muốn cho Dân Giàu Nước Mạnh không còn con đường nào khác hơn là xóa bỏ Thể Chế độc tài độc trị, vì Thể Chế độc tài độc trị không đem lại cạnh tranh công bằng bình đẳng, bó hẹp trong độc tài xin cho. Kìm hãm tánh đa năng, tài năng phát triển con người. Phải thay vào đó là Thể Chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân chủ. Vua của thời Đa Nguyên Nhân Quyền, Dân Chủ. Chính là Hiến Pháp Minh Chính.
Chỉ có Hiến Pháp Minh Chính mới làm thay đổi được vận mệnh đất nước tự do phát triển đa năng tư duy của mỗi con người. Hàng triệu triệu tư duy đa năng của mỗi người có cơ hội phát triển sẽ làm nên những cơn đại hồng thủy. Cuốn phăng tất cả những tối tăm, sang bằng mọi chướng ngại. Đi đến Dân Giàu Nước Mạnh.

Đã có Hiến Pháp Minh Chính, chính là nền tảng đi đến Dân Giàu Nước Mạnh. Hiến Pháp Minh Chính vừa là Pháp Vương tối cao Pháp Quyền, vừa là cáng cân Công Lý bảo vệ Quyền Lợi chung, vừa la Thầy dắt dẫn chỉ đường định hướng tương lai cho đất nước. cũng như khai ngộ Dân Trí, vừa là Cha Mẹ bảo bọc cho đàn con cả Dân Tộc, vừa là Ngôi nhà chung giềng mối đoàn kết Dân Tộc. Vừa là Kim Chỉ Nam cho sự phát triển xã hội. vừa là Ánh Sáng soi đường cho cả Dân Tộc vượt qua bao nổi khó khăn tiến đến Dân Giàu Nước Mạnh. Vừa đem lại sự cạnh tranh công bằng bình đẳng các thành phần phát triển kinh tế. Nói chung có Hiến Pháp Minh Chính là có tất cả. Không có Hiến Pháp Minh Chính, dù cho Nhân tài nhiều đến đâu cũng khó mà làm cho Dân Giàu Nước Mạnh được.

Nếu xây dựng nền Hiến Pháp Minh Chính Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ có Nguồn có Cội như Hiến Pháp Văn Lang thời Cha Ông dựng nước, thì lo gì không Dân Giàu Nước Mạnh. Nước Văn Lang hùng mạnh kéo dài Độc Lập 2701 năm niên Đại Hùng Vương. Đó là minh chứng thuyết phục nhất.

Tóm lại: Một xã hội Văn Minh không cần xây dựng lên một Thần Tượng lãnh Đạo. Mà là xây dựng lên nền Hiến Pháp Minh chính. Để cho toàn Dân Tộc phát triển tài năng của mình xây dựng cuộc sống giàu sang, cũng như bảo vệ non sông đất nước. Thái Bình thịnh trị an vui hạnh phúc. Chỉ có Hiến Pháp mới đi vào bất diệt trường tồn. Trải qua hàng nghìn năm không già không trẻ. Thượng tôn Hiến Pháp có nghĩa là đi vào trật tự. Thái Bình An Lạc, không có chi là lạ cả. Theo em Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng nên chọn lấy Hiến Pháp Minh Chính làm Pháp Vương. Ai cũng sống theo Hiến Pháp Minh Chính, thượng tôn Pháp Luật thời tiến đến Dân Giàu Nước Mạnh, hay hơn là chọn lấy một nhân vật nào đó, vì đất nước chúng ta đã có Quốc Tổ rồi. Làm theo lời dạy Quốc Tổ là đủ. Không cần tôn thờ một nhân vật nào nữa. Giải pháp cho Dân Giàu Nước Mạnh của em là như vậy.

Thầy Giáo Hân nghe Lan hùng biện, lập luận, giảng giải, khẳng định chân lý đi vào Định Luật, Dân Giàu Nước Mạnh lưu loát thâm sâu như vậy lấy làm ngạc nhiên cho cái tài quyết đoán như một định luật chính xác của mình liền cho 10 điểm, điểm tuyệt đối không còn điểm nào cao hơn nữa.

Thầy Giáo Hân nói:  Ba Em đều tài giỏi không có chỗ nào chê được. Hiến Pháp hay cho mấy mà không có người tài thực hiện thì cũng như không. Cầm viên kim cương trong tay mà không biết sử dụng viên kim cương ấy thì cũng như đất đá mà thôi. Đã là Ngọc, là Kim Cương thời phải trao cho người có Đức có Tài. Trao cho đội ngũ trí thức thông minh, đội ngũ do Dân lựa cho bầu lên sáng suốt lãnh Đạo đất nước bảo vệ Hiến Pháp, phát huy Hiến Pháp đi vào cuộc sống. Thì nhất định Dân Giàu Nước Mạnh chân lý là ở đây chẳng tìm đâu xa. Cần gì lặng lội khắp năm châu bốn bể để tìm kiếm, khi chân lý Dân Giàu Nước Mạnh ở ngay trước mắt chúng ta, ngay trên đất nước chúng ta.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————