CÂU CHUYỆN SỐ 25

BÀI HỌC Ở ĐỜI

Ngày xưa có hai gia đình sống gần nhau chỉ cách nhau bờ rào nhưng sự khác biệt hai gia đình hai cảnh giới khác xa. Đó là gia đình Ông Bà Dậu và gia đình Ông Bà Hiệp.

Gia đình Ông Bà Dậu không cần đến sự lành, đôi khi còn chê những người làm lành vì cho làm lành chẳng đem lại kết quả gì. Ông Bà Dậu chỉ biết làm sao cho thật nhiều tiền. Nghĩ ra trăm phương nghìn kế để làm giàu, đúng là tiểu phú do cần. Tuy không giàu kết xù nhưng cũng khó ai theo kịp. Có lẽ nhờ kiếp trước hoặc Ông Bà, Cha Mẹ có tích chút đức nên Ông Bà Dậu làm đâu được đó cứ tưởng mình tài giỏi biết tính toán làm nên bề thế dòm lên thời chẳng bằng ai, nhưng dòm xuống thời cũng lắm kẻ chẳng theo kịp mình. Nhìn ngôi nhà đồ sộ mấy tầng cũng như đồ dùng trong nhà toàn bằng gỗ quý, nội bộ bàn ghế cũng đến cả trăm triệu, tổng giá trị trang trí nội thất cũng lên đến vài tỉ.
Ông Bà Dậu sinh được ba người con trai, nhưng chẳng đứa nào ra hồn gì, vì ba người con luôn ỷ lại sự giàu có của Cha Mẹ mình, thi nhau ăn diện hết mô đênh nầy đến mô đênh khác, xe cũ đổi xe mới la phanh. Bản tính đua đòi đã làm tiêu hao tiền của rất lớn. Lại thêm bao thói hư tật xấu, lúc nào cũng lên mặt anh chị, xài tiền không tiếc. Sự sống sa đọa không có chí tự lập vươn lên. Sống như cây bị rợp chỉ biết nương nhờ vào Cha Mẹ mà ăn chơi, mất đi sự mạnh mẽ của ý chí, sự tôi luyện trong trường đời, sự gian khổ khó khăn vượt qua chướng ngại để trở thành những cây tùng, cây bách. Vươn lên trước phong ba bão táp nắng hạn nghiệt ngã vẫn xanh tốt trường tồn.

Cuộc sống đã đi vào sa đọa thời làm gì đủ sáng suốt hiểu được thói đời. Vai mang xách bạc kè kè nói bậy nói bạ cũng nghe rầm rầm. Không tiền không bạc dù đứng ngay giữa chợ chẳng ai thấy. Dư tiền dư bạc dù ở tận đèo dốc non cao cũng khối người tìm đến mà ca mà tụng. Huống chi con cái Ông Bà Dậu ở ngay trong thị xã, tuy không ở ngoài đường lộ nhưng cũng rôm rả đông người. Ba thằng con Ông Bà Dậu lúc nào cũng xài tiền chơi xộp bao anh nầy đãi chị kia thể hiện sự giàu có, lúc nào cũng lắm đàn em bu quanh, kẻ tán tụng, người tâng bốc. Ba thằng con Ông Bà Hậu cứ ngỡ mình là tài giỏi nên lúc nào cũng tự cao, tự phụ, tự đại tự hại mình cũng không hay biết. Cuộc sống không chịu làm ra của cải, chỉ biết nương tựa vào sức lực của Cha Mẹ tiêu tiền vô tội vạ, đi vào lối sống sa đọa, cuộc sống ảo. Bạn bè ảo, danh dự ảo, quyền thế ảo, tài trí ảo. Còn tiền còn bạc còn đệ tử, hết tiền hết bạc hết ông tôi, thói đời là như thế. Khi hết tiền hết bạc đứng giữa chợ cũng không ai nhìn thấy. Đến lúc ấy mới thức tỉnh thời không còn cứu vãn được nữa. Ông Bà Dậu chỉ biết than vãn thở dài mà thôi.
Nhà kế bên Ông Bà Dậu là nhà Ông Bà Hiệp, vợ chồng cũng làm ăn khắm khá, nhưng không xây nhà cao cửa rộng không phô trương sự giàu có, lại hay làm lành tích đức tu nhân cho con cái noi gương. Vì vậy ba người con của Ông Bà Hiệp theo gương Cha Mẹ không sống đua đòi, siêng năng làm việc phụ giúp Cha Mẹ.
Ông Bà Hiệp nhờ tích nhiều Âm Đức nên có sự nhận thức khác hơn Ông Bà Dậu. Làm ra tiền thời đầu tư cho con cái học hành mua lấy cái chữ. Xã hội nào cũng thế, dù xưa cho đến nay kiến thức vô cùng quan trọng. Có kiến thức mới đứng vững trong xã hội. Ông Cha ta thường dạy để tiền, để bạc không bằng để chữ cho con. Ruộng bề bề không bằng ngành nghề trong tay.
Ông Bà Hiệp luôn giáo dục con cái hãy theo gương sáng Cha Ông không nên đua đòi mà phải biết tự lập ngay trong lúc còn đang ăn học. Các con sẽ có đủ dũng khí niềm tin để bước ra trường đời. Thân tự lập thân trở thành những danh nhân làm ăn giàu có. Các con thấy đó, gia đình mình cũng chỉ đủ ăn đủ mặc giàu có gì đâu. Sự đua đòi chỉ dành riêng cho những ai lắm tiền nhiều bạc ăn năm ba đời cũng chưa hết. Sự dạy con của Ông Bà Hiệp không chỉ lời nói mà ngay cả hành động làm tấm gương cho con cái nghe theo làm theo. Luôn là kim chỉ nam để cho con cái đi khỏi lạc hướng.

Nói về gia đình Ông Bà Dậu. Đã là người thời ai cũng phải trải qua cảnh đời Sanh- Lão- Bệnh- Tử, không ai khác ai. Vua, Quan, Dân gì cũng vậy. Cái già sẽ mau đến, cuối cùng là mãn kiếp trần Linh Hồn ra đi với hai bàn tay trắng. Sự giàu có mà thiếu đi thiện đức chính là mối nguy hại cho con cái sau nầy, nhất là những con cái không có chí tự lập sa đọa vào ăn chơi, lúc nào cũng chong hóng vào gia tài của Cha Mẹ. Gia đình Ông Bà Dậu đã rơi vào hoàn cảnh nầy. Ông Dậu sau cơn bệnh nặng liền qua đời.

Cha chết chưa bao lâu ba người con Ông Dậu tranh nhau của cải, sự xung đột càng lúc càng dữ, nhiều lần xảy ra ẩu đả với nhau, không kể gì anh em nữa.  Đôi lúc Bà Dậu muốn tự tử vì xấu hổ với khu xóm, hổ thẹn với người thân, nhìn ba người con mất đi nhân tính. Không khác gì Cầm, Thú chỉ biết tranh nhau để ăn. Không còn nỗi buồn nào hơn luôn phải nhìn thấy cảnh anh em chúng nó ẩu đả lẫn nhau. Cuối cùng Bà Dậu cũng phải chia gia tài cho ba chúng nó. Chia gia tài xong ba người con tìm nơi ở riêng. Vì chúng thề không nhìn mặt nhau.
Nhưng sự ở đời, của không làm ra thời vàng kho cũng hết. Bước đầu chúng còn đem gà vịt về để cúng Cha, nhưng lần lần về sau chúng vắng bóng không thấy thằng nào về kị cơm cho Cha nó nữa, có lẽ chúng đã hết tiền rồi.
Ngôi nhà ba tầng trở nên trống vắng lạ lùng, chỉ thấy một người đàn bà lớn tuổi quét dọn một cách khó nhọc, đó là nói dưới tầng trệt còn tầng một, tầng hai, tầng ba coi như cả năm không quét dọn.
Nhiều người nhìn thấy cảnh ấy thở dài kết quả của sự giàu có thiếu đức là đây hay sao ? Sanh con ra để nhờ cậy tuổi già, con thời có đó nhưng nó nào nghĩ đến Mẹ Cha. Đây có phải là gieo nhân gì gặt quả nấy hay không. Khi làm ăn giàu có thời chê cái Hiền, đuổi sự Lành, đó chính là sự gieo nhân của Ông Bà Dậu. Cái Hiền không còn cái Lành cũng hết, phúc đức đã cạn. Ánh sáng phúc Thiện không còn thời bóng đêm u minh ập tới. Giờ đây cái may không thấy mà thấy toàn cái họa bao phủ lấy cuộc đời.

Những người có chút trí huệ cũng phán đoán được ba người con của Ông Bà Dậu trước sau gì cũng trở thành áo rách khố ôm. Sau khi ăn hết những gì của Cha Mẹ chia cho. Lâm vào cảnh hết tiền, hết bạc, không nghề không nghiệp lúc nầy mới nhìn ra sự thật cũng là lúc chẳng có đàn em bạn bè nào ghé đến thăm. Sự lui hui kiếm sống từng ngày lấy đâu ra tiền nuôi bản thân, vợ thằng Hai cũng bỏ đi, thằng Ba cũng vậy nên ba năm qua chẳng thấy thằng Hai, thằng Ba, thằng Tư nào về thăm Mẹ cả.

Nhìn ngôi nhà xuống cấp vì không có ai bảo quản trông có vẻ hoang tàn lạnh lẽo, giá đất lại quá rẻ cũng chẳng được bao nhiêu. Phần thời buồn cho cuộc đời, phần thời buồn các con bỏ rơi, phần thời ăn uống thiếu thốn. Bà Dậu thường nằm queo trên chiếc giường không lấy gì đắc giá, vì những thứ đắc giá chia chát cho con hết rồi. Bà Dậu lâm bệnh không ai chăm sóc. Người hàng xóm thấy tội nghiệp nhắn tin cho ba người con. Bước đầu ba người con cũng chạy chữa nhưng vì tốn tiền ba người đùn đẩy cho nhau. Cuối cùng ba thằng con tìm cớ bận việc nầy việc kia bỏ Bà Dậu bơ vơ một mình trong căn nhà ẩm mốc hoang vắng.

Cũng may có Ông Bà Hiệp nhà bên cạnh nên thường qua lại giúp đở Bà Dậu.
Bà Dậu cảm động nói: Giờ nầy tôi mới biết, bà con xa không bằng láng giềng gần. Tôi nhìn ba người con của Ông Bà đứa nào đứa nấy nên người, học hành đến nơi đến chốn lại có tiếng giàu có nơi thành phố. Mỗi lần thấy con cái về thăm Ông Bà đứa nào cũng có xe con. Ăn nói lễ phép mà tôi phát thèm. Điều đáng nói ở đây là chúng rất có hiếu đối với Cha Mẹ đâu như ba thằng con mất dạy của tôi, chúng nói chỉ biết tiền tài, cũng như sự tranh giành đấu đá lẫn nhau, không còn anh em gì nữa. Cha Mẹ chúng cũng bỏ luôn. Quả báo hôm nay là vì tôi đã sai đường lạc lối, chỉ biết tiền, tiền là trên hết. Xem thường sự lành giờ nghĩ lại tôi vô cùng hối hận. Nhưng tất cả đều đã muộn. Đâu như Ông Bà thật có phúc hết đứa nầy đòi rước nuôi, đứa nào cũng thi nhau mà cung phụng. Bà Dậu càng nói càng rơi nước mắt.

Ông Bà Hiệp thấy nỗi đau thương của Bà Dậu như vậy liền an ủi: Còn có vợ chồng tôi đây sẽ qua lại hàng ngày tình làng nghĩa xóm nào ai bỏ được đâu.
Vì bệnh nặng không bao lâu Bà Dậu mất để lại bài học cho đời. hai gia đình cùng chung hàng rào, hai cảnh giới khác nhau.

Một đàng xem nhẹ sự lành
Cuối cùng gặt họa tan tành gia phong
Một đàng gieo đức gieo nhân
Gặt lành gặt phúc an vui cuộc đời
Luật Trời nhân quả rõ ràng
Xem thường thiện đức khó thời an vui
Dẫu rằng để của bằng non
Không bằng để đức cho con ở đời
Những ai thiện đức đắp bồi
Mai sau con cháu võng dù nghênh ngang
Còn phước hạnh phúc bình an
Hết phúc phải chịu tai ương dập vùi
Tích đức tích phước cho nhiều
Lo gì chẳng được quả lành về sau
Giàu rồi phải nhớ thiện gieo
Mới mong gặt nữa an vui sang giàu
Giàu rồi làm ác dẫy đầy
Hết rồi phúc đức, chuyển thời tai ương

Long Hoa Lược Chuyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Bài Học Ở Đời đến đây là hết.