CÂU CHUYỆN SỐ 18

CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHA

Ngày xửa, ngày xưa nơi miền Trung Du có một gia đình không lấy gì làm khá giả. Nhưng vì thương con, sợ con sau nầy thua sút với đời, người Cha và người Mẹ nhịn ăn, nhịn mặc ráng ra sức lao động dãi nắng dầm sương với ruộng đồng, người Mẹ thời bán buôn tảo tần tích góp tiền bạc nuôi con ăn học cho đến nơi đến chốn. Lắm lúc tiền không đủ nuôi phải chạy vay chạy mượn bị người ta xem thường coi khinh, lúc nào cũng hạ mình xuống cầu khẩn người ta mới cho mượn chút ít. Tấm lòng Cha Mẹ không khác gì Phật sống vì con mà quên bản thân mình.

Người con Cả, người con thứ Ba có lẽ thấy Cha Mẹ quá khốn khổ cũng chỉ vì lo cho con ăn học. Nên cố gắng học hành thành đạt học vấn cao. Người con Thứ Tư, Thứ Năm thời ngược lại không nghĩ gì đến công lao Cha Mẹ chỉ biết đua đòi chạy theo bạn bè không lo học hành nên không theo kịp hai người anh. Điều đáng nói ở đây là người con Thứ Tư, Thứ Năm xem nhẹ truyền thống gia đình dẫn đến xem thường Cha Mẹ. Nhất là xem thường người Cha, sỉ nhục người Cha, cho rằng người Cha không làm nên tích sự gì, người Cha kém nhất trong xã hội người Cha. Mà quên đi người Cha đã từng làm ruộng, dầm mưa giải nắng mới kiếm ra được hạt lúa góp phần cuộc sống nuôi con lớn, làm mướn kiếm tiền nuôi con ăn học. Sự chê bai sỉ nhục, bất hiếu nầy đã làm cho Người Cha rất buồn. Kiểu trả ơn sanh thành dưỡng dục vô cùng tàn nhẫn, như hàng nghìn mũi kim đâm vào trong tim của người Cha.

Người con Cả cũng như người con thứ Ba, thấy Cha Mẹ lo cho mình như thế là quá đủ. Hơn nữa người Cha càng ngày càng già trên đầu tóc đã bạc, tuổi cũng đã trên sáu mươi lại có bệnh huyết áp cao rất dễ bị đột quỵ. Tuổi già lại mang bệnh huyết áp cao thời làm ra của cải gì nữa, đáng lý ra những người con phải lo cho Cha Mẹ nữa là khác. Đúng với Câu trẻ cậy Cha Mẹ, già nhờ cậy Con Cái. Đó là quy luật sanh tồn của kiếp người. Trên đời nầy không phải Cha Mẹ nào cũng tài giỏi cả cũng làm giàu được. Nhiều khi nổ lực cả đời nhưng vẫn cứ nghèo, đó đâu phải là cái lỗi của Cha Mẹ mà do phước phần làm giàu của Cha Mẹ không có.

Những người con có hiếu thời dù Cha Mẹ có làm ra của hay không cũng phải tôn trọng. Không nên khinh dễ Cha Mẹ, so sánh Cha Mẹ mình với Cha Mẹ của người khác. Thấy Cha Mẹ người khác tài giỏi làm ra nhiều của cải vật chất con cái của họ đầy đủ thời khinh dễ Cha Mẹ Mình, Mạt sát Cha Mẹ Mình. Hoặc thấy Mẹ làm ăn giỏi hơn Cha liền tôn trọng Mẹ, khinh dễ Cha. Mạt Sát người Cha làm cho người Cha chua xót trong lòng.

Người Cha bị thằng Tư, thằng Năm mạt sát suýt chút nữa thời đột quỵ với lý do huyết áp cao, cũng may là người Cha biết chút luyện khí công nên cứu vãn lại được. Từ đây người Cha đã giác ngộ ra một điều con cái không phải duyên thời là nợ. Hiếu Thuận là con, Không Hiếu Thuận là nợ, sự trả nợ đã hết khả năng của mình lo cho con trên sáu mơi năm cuộc đời rồi còn gì nữa mà phải trả. Trên sáu mươi thuộc về hưởng Dương tức là trở về với Trời. Trở về với Chánh Thân, Chánh Mẫu, Cha Trời Lạc Long Quân, Mẹ Âu Cơ, Cội Nguồn nhân loại con người. Cũng như chuẩn bị hành trang ra đi khi kiếp người trần gian đã mãn. Sự giác Ngộ nầy đã làm người Cha không còn lưu luyến đến những người con bất hiếu, cũng như thấy mình đã làm tròn bổn phận của người Cha.

Những gì vay mượn cõi trần, nhân duyên cõi trần. Lòng người Cha đã đi vào nguội lạnh nhất là đối với những người con bất hiếu không còn bận bịu gì đến nữa. Từ đó người Cha tìm cho mình hướng đi mới. Tức là hướng Dương theo Trời, theo định luật của Tạo Hóa sắp xếp cho con người. Người Cha dốc tâm nghiên cứu Văn Hóa Cội Nguồn, hầu mong được Cha Trời chiếu cố. Không bao lâu thời đắc Đạo ngay trong trần thế, đây chính là niềm vui vô tận đối với người Cha.

Một hôm người Cha nói với hai người con có hiếu đối với mình: Nầy hai con, con người có phần Hồn, phần Xác thời sự nghiệp cũng có hai loại. Sự Nghiệp Vật Chất, Sự Nghiệp Tinh Thần. Cha lớn tuổi rồi không làm ra sự nghiệp vật chất giàu có được. thời Cha sẽ làm ra sự nghiệp Tinh Thần vậy. Sự nghiệp Tinh Thần đi vào trường cửu, còn sự nghiệp vật chất chỉ là sự nghiệp giả tạm vô thường, còn phước thời còn hết phước thời nó tự biến tan.

Từ đó người Cha lúc nào cũng chuyên tâm truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn hầu tạo ra sự nghiệp Đạo Đức, để lại sự nghiệp Đạo Đức cho hai người con bước chân theo mình. Muốn có sự nghiệp Đạo Đức nhanh nhất không có con đường nào khác hơn là con đường truyền giáo truyền Văn Hóa Cội Nguồn. Người Cha truyền kinh thơ độ người hơn mấy năm trở thành Tôn Sư trong Văn Hóa Cội Nguồn. Được Quốc Tổ Vua Hùng đề thơ phong tặng công lao. Những ai được Quốc Tổ đề thơ phong tặng không những là bằng chứng Phong Thánh mà còn có địa vị trong nền Quốc Đạo rất cao.

Người con Thứ Hai, Thứ Ba có lẽ hiểu được lời Cha dạy nên theo Cha lập công trong Văn Hóa Cội Nguồn, danh tiếng mỗi ngày một lớn. hội ngộ Văn Hóa Cội Nguồn trí huệ vượt qua phàm tục đi vào Thánh Trí, Phật Trí, Tiên Trí.

Mọi sự sống trên đời đều chuyển theo Định Luật vũ trụ, đông tàn thời xuân đến, thời Mạt Pháp, Mạt Kiếp chuyển sang thời thượng ngươn Thánh Đức Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ. Thời thế đổi thay lắm người giàu trở lại người nghèo, lắm người nghèo trở thành tỉ phú. Sự buôn bán làm ăn tự do, có ngành, có nghề, có tài, có đức thời mặc sức mà phát triển. Thời thế thay đổi cũng chẳng thiếu gì người quyền cao chức trọng trở về dân thường, thay thế vào đó là những lớp có phúc, có đức ra làm lãnh đạo xã hội. Những loài hoa ở cảnh giới mùa đông thi nhau tàn rụi. Những loài hoa theo xuân thời thi nhau nở rộ.

Người con Thứ Tư, Thứ Năm vì đã xem thường người Cha nên không có gì để đáng học, mà chỉ đi theo người Mẹ buôn bán. Thời thế đang dần thay đổi thuận lợi cho nghề buôn bán. Thằng Tư, thằng Năm làm ăn trở nên giàu có lúc nào cũng tự đắc tự phụ, không những xem thường người Cha mà còn xem thường hai người anh đã ngu dại đi theo người Cha dốt nát chẳng biết gì.

Không ngờ Văn Hóa Cội Nguồn không những trở thành nền Quốc Đạo mà còn là Văn Hóa Chủ Nghĩa Đại Đồng. Nền Quốc Đạo Việt Nam trở thành Quốc Đạo Quốc Tế. Kỳ Quan Bảo Tháp thi nhau mọc lên không những trong nước Việt Nam mà còn khắp cùng thế giới.

Người Cha được Quốc Tổ phong đến chức Tổng Hội Quốc giáo Trong ngũ Giáo quyền lực vô biên, hai người con Thứ Hai, Thứ Ba theo Cha lập công truyền Văn Hóa Cội Nguồn được đứng trong hàng ngũ Hội Đồng Thánh Đức, làm rạng rỡ dòng họ cháu con. Cả nước đến lúc nầy vô cùng hưng thịnh có thể nói là dân giàu nước mạnh.

Người con Thứ Hai, Thứ Ba làm việc nơi Kỳ Quan Bảo Tháp luôn có sự đở đầu chỉ dạy của người Cha cấp cao Ngũ giáo nên hai người con càng tiếng tăm lừng lẫy.

Nói về người con Thứ Tư, Thứ Năm ra sức làm ăn tuy giàu có kiếm được nhiều tiền nhưng vô cùng khốn khổ. Thời thế thay đổi, đồng tiền ở Thể Chế độc tài, độc trị loại bỏ thay bằng đồng tiền mới theo Thể Chế, Đa Nguyên, Nhân Quyền Dân Chủ Tự Do, Công Bằng Bình Đẳng. Sự cạnh tranh công bằng bình đẳng xảy ra khốc liệt. Thằng Tư, thằng Năm cạnh tranh không lại ở cảnh giới cạnh tranh Đa Nguyên nên không đi vào làm ăn thuận lợi, lại gặp nhiều rủi ro mỗi ngày mỗi sa sút dẫn đến nghèo trở lại.

Người con Thứ Tư, thứ Năm đến lúc nầy thời vô cùng chán nản nghĩ đến Anh Hai, Anh Ba đi khắp thế giới để giảng kinh ở toàn Kỳ Quan Bảo tháp. Kẻ cung người kính muốn gì được nấy. Cuộc sống còn sướng hơn cả Vua Chúa Theo như trong kinh nói. Anh hai Anh ba không những sướng tột đỉnh quyền thế nơi trần gian mà về Trời trở thành Vua trời, Chúa nước Trời. Không ngờ hai người anh lại may mắn như vậy. Còn mình giờ đây vẫn là người nghèo khổ tương lai mờ mịt.

Khi người con Thứ Tư, Thứ Năm giác ngộ sự sai lầm của mình thời tất cả đều đã muộn. Vì người Cha đáng kính nhất đã ra đi vĩnh viễn trở về thượng giới. Thắp nén hương trên bàn thờ nhìn người Cha đã về Trời. Mà lòng dạ xót xa, bởi cái tánh ngu si cũng như chỉ biết chạy theo dục vọng, sỉ mạ người Cha. Chê người Cha tệ hại nhất trong những người Cha trên đời. Người con Thứ Tư, Thứ Năm nghẹn ngào. Rồi đây Linh Hồn sẽ về đâu sa đọa âm ti chăng vì đã bất hiếu với người Cha là Cha của mình. Sự trả ơn sanh thành dưỡng dục không có. Mà còn làm cho người Cha đau buồn. Mình cũng là con nhưng đã bị người Cha bỏ rơi từ lâu. Còn Anh Hai, Anh Ba thời khác được Cha bảo bọc đến hơi thở cuối, nên Anh Hai, Anh Ba đạt đến đỉnh vinh quang như vậy. Người con lạc Cội bơ vơ. Linh Hồn bơ vơ. Trôi theo nghiệp ác luân hồi đọa lạc mãi mãi. Không bao giờ được gặp lại người Cha ấy nữa chỉ có Anh hai, Anh ba mà thôi.
* * *

Câu Chuyện Người Cha đến đây kết thúc
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn