PHÚT CHẾT KỀ BÊN

PHÚT CHẾT KỀ BÊN

Một cuộc sống, đời thân tàn ma dại
Đói với nghèo, bệnh tật suốt quanh năm
Đến hôm nay, phút chết đã kề bên
Tôi mới hiểu, thế nào đời vô nghĩa
Đời nô lệ, một cuộc đời thấm thía
Mất tự do, mất cả ước mơ lành
Một cuộc sống, vùi chôn tuổi xuân xanh
Trời chưa lạnh, nhưng đời người mãi lạnh
Ôi cuộc sống, phủ trăm nghìn hiu quạnh
Nếu khóc than, thời lắm cảnh bi ai
Và cái chết, không còn đợi ngày mai
Đời nô lệ, một cuộc đời câm nín
Người còn sống, nhưng cõi lòng đã chết
Tuổi hai mươi, tuổi trào dâng mơ ước
Nhưng hôm nay, lấp vùi trong bão táp
Ôi cuộc đời, đau xót biết là bao
Và tôi mãi, thầm ao ước ước ao
Nền văn hóa, nền Cội Nguồn Nguồn Cội
Nền chính nghĩa, nền Tiên Rồng mong đợi
Và rất vui, khi theo bước Cha Ông
Khi được nghe, tiếng gọi của Tiên Rồng.
*********
Cao Đức Thắng.

Leave a Reply