CHUNG NHAU MỘT CON ĐƯỜNG
Nhà Nàng cùng với nhà Tôi
Chung nhau làng xóm để rồi thành quen
Hai người còn vẫn độc thân
Chờ hoa Cau nở chờ gần Trúc Mai
Thế là cách trở xa xôi
Tôi đời nàng Đạo một trời cách ngăn
Nàng đi theo bước Cha Ông
Còn tôi, tôi đã ngược dòng Rồng Tiên
Tuy nàng chung lối cùng đường
Hằng ngày gặp gỡ thường thường chẳng xa
Gần nàng, nàng lại gần ta
Nàng như Sen quý khó pha bùn lầy
Người nàng thơm sạch hơn mây
Tôi như chiếc lá rụng rơi bên đường
Và tôi cảm thấy tầm thường
Thấy mình trôi dạt không phương bến bờ
Và nay tôi đã trở về
Theo chân Quốc Đạo tựa kề Rồng Tiên
Con đường Quốc Giáo thiêng liêng
Con đường trải rộng tình duyên cuộc đời
Mùa xuân đã nở trong tôi
Và tôi đã thấy cuộc đời đổi thay
Con đường xóm ngỏ xưa nay
Bổng dưng tươi đẹp nở đầy hoa xuân
Hôm nay nàng đẹp lạ lùng
Phải chăng duyên nợ Tiên Rồng khác xưa
Tôi nàng giờ chẳng xa xôi
Như Mây cùng Gió cuộc đời chung chung
Hoa xuân đã nở trong xuân
Thanh Mai, Trúc Mã tưng bừng Yến Oanh
Nàng vui tôi cũng vui lây
Tôi buồn nàng cũng buồn ôi là buồn
Tôi nàng giờ đã cùng đường
Cùng duyên cùng nợ cùng nguồn tình yêu
Hoa Cau đã nở từ lâu
Quả Cau sắp chín, lá Trầu đã xanh
Trầu Cau xây đắp mộng lành
Trăm năm hạnh phúc chung tình từ đây
Tình yêu chắp cánh để bay
Bay trong Quốc Giáo đắp xây hòa bình
Dân mình theo Đạo dân mình
Theo nền Văn Hóa đẹp xinh lâu đời.
*********
Cao Đức Thắng.
