MẤT DÂN LÀ MẤT TẤT CẢ
Không có dân lấy đâu ra Chính Quyền. Không có Chính Quyền lấy đâu thành lập nhà nước.
Vì thế Dân là vô cùng quan trọng, có thể nói Dân là sự tồn tại của Chính Quyền cũng như nhà nước.
Chính Quyền hành dân, đồng nghĩa là tự sát.
Chính Quyền đối gạt Dân. Có nghĩa là không cần Dân nữa, Dân sẽ bỏ Chính Quyền mà đi. Mất Dân có nghĩa là mất lần tất cả. Sự mất ấy luôn tạo ra nỗi sợ hãi cho Chính Quyền. Sự sợ hãi ấy càng lớn thời Chính Quyền càng đe dọa bắt bớ Dân. Dân là Gốc tồn tại Chính Quyền . Sao Chính Quyền cứ mãi hại Dân. Là tự mình chặt đốn cái Gốc nuôi sống chính mình. Không đi đời thời đó mới là chuyện lạ.
Quy Luật trường tồn của chế độ, chính là Dân, không Dân thời Chính Quyền dựa vào đâu để mà sống. Cá không có Nước thời Cá phải chết. Thuyền không nước thời thuyền cũng bỏ cho nắng mưa thời gian tàn phá, không ai để ý đến, không đáng đồng xu
Không sự tai hại nào hơn , là sự đối lập lại với Dân, tự mình giết chết lấy mình. Có thể nói sự sai lầm có tầm cở , cái sai tự đào lỗ chôn mình.
– Chính Quyền nào biết lấy Dân làm Gốc, và biết phát huy cái Gốc của Dân. Cũng như đi vào Đa Nguyên , Nhân Quyền, Dân Chủ . Thời Chính Quyền ấy tồn tại rất lâu, Thái bình an lạc,
Hiến Pháp , Luật Pháp, Đạo Pháp, Đa Nguyên Nhân Quyền Dân Chủ là sự mơ ước của những nước đã chuyển mình nhận thức
Về Quyền con người , về Quyền Dân Chủ lột xác đổi mới vươn mình đi lên. Tình hình đất nước Việt Nam đang ở trong giai đoạn nầy. Giai đoạn chuyển mình , đó cũng chính là quy luật trường tồn của một dân tộc không ai có thể ngăn cản được.
* * *
VĂN HÓA CỘI NGUỒN
