TỈNH NGỘ

Chợt nhận ra mình vì đã đi quá xa, thậm chí quên luôn Nguồn Cội non sông Tổ Quốc của mình. Luôn chạy theo cuộc sống ảo, không còn nghĩ gì đến sĩ diện của một dân tộc, cũng như nòi giống Rồng Tiên. Cúi đầu xin xỏ khắp nơi.
– Có lẽ đã đến lúc chúng ta hãy nhìn lại những gì thiêng liêng nhất của dân tộc ta.
– Những cảm xúc về Cha Ông, sự hi sinh cũng như khí phách hào hùng chống quân xâm lược, Giữ gìn non sông Tổ Quốc mấy nghìn năm.
– Yêu Cội yêu Nguồn, yêu quê hương đất nước là tình yêu thiêng liêng nhất, luôn tràn đầy trong mỗi thế hệ chúng ta
– Dù chỉ là hành động nhỏ, đóng góp công sức bằng hạt cát hạt bụi đối với Văn Hóa Cội Nguồn Ông Cha. Còn hơn là ngoảnh mặt làm ngơ.
– Nếu ai cũng bỏ Cội bỏ Nguồn, chỉ lo cho bè phái, đảng phái của mình, ngày nào đó đã quá muộn khi non sông đất nước không còn. Trở thành nô lệ cho những người sống sót ở lại, khốn khổ những người lưu vong không còn quê hương Tổ Quốc để trở về, dù hối hận cũng đã muộn màng.
Xứ người ngẫm lại xứ ta
Dù nghèo dù khổ vẫn hơn xứ người
Huống chi biển bạc rừng vàng
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn
Huống chi non nước giang sơn
Rồng vàng châu á Địa Long quê nhà
Phải chăng lạc Cội lạc Nguồn
Mới nên nông nỗi tiêu tiều nước non
Tuy muộn thức tỉnh còn hơn
Tối tăm mù mịt chạy theo xứ người
Con đường Nguồn Cội sáng rồi
Việt Nam đại lộ con đường Việt Nam
Tỉnh ngộ theo bước Cha Ông
Dù nghèo dù khổ vẫn hơn xứ người
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn