NHỚ QUÊ

Nữa đời phiêu bạc gian truân
Bâng khuâng nhớ nước nhớ non quê nhà
Cội Nguồn đất Tổ quê Cha
Quê hương in bóng trăng ngà xinh xinh
Lênh đênh số kiếp gập gềnh
Gió theo lối gió, mây vì đường mây
Ngổn ngang bên ấy bên này
Thương người già yêu, thương thay Mẹ hiền
Mái đầu tóc bạc thiêng liêng
Quạnh hiu sớm tối ngóng nhìn trời xa
Nhớ con Mẹ hát ngân nga
Giọt sương trên lá cũng sa lệ buồn
Nghĩ đi nghĩ lại càng thương
Xa xôi cách trở tha phương còn dài
Nữa đời còn lại ngày mai
Con chim lìa Cội biết khi nào về
Cội Nguồn văn hóa tràn trề
Phải chăng Quốc Đạo trở về nước non
Quê hương người Mẹ nhớ con
Tháng đi năm đến gầy mòn xác thân.
*********
Cao Đức Thắng.