NGẪM LẠI MÀ XEM

Quốc Tổ vất vả gian nan
Mới nên cơ nghiệp cháu con đặng nhờ
Giờ đây con cháu ơ thờ
Quên đi khó nhọc, Vua Hùng công ơn
Ăn quả quên người trông cây
Bất nhân bất nghĩa, vô ơn bạc tình
Xưng hùng xưng bá độc tài
Rằng mình dựng nước nực cười làm sao
Quốc Tổ vứt bỏ đi đâu
Sờ sờ còn đó, biết bao lẫy lừng
Vùi chôn Quốc Tổ Vua Hùng
Cho mình là chủ cõi bờ non sông
Anh Linh Quốc Tổ chuyển xây
Tan tành cơ nghiệp khói mây chẳng còn
Chỉ vì cái tội quên nguồn
Thành ra nô lệ giặc Tàu triền miên
Uống nước quên mất Cha Ông
Tránh sao cho khỏi cạn sông mất Nguồn
Rơi vào khốn cảnh điêu tàn
Chiến tranh loạn lạc, khốn cùng lâm nguy
Còn đường mà hết ngõ đi
Còn non, còn nước, mất đi thanh bình
Thế thời, thời thế lộn phèo
Yêu nước mà phải vào tù mới oan
Thiện tâm đem lấp vùi chôn
Giả nhân giả nghĩa lên ngôi trị vì
Trại giam thi với nhà tù
Mọc lên đầy rẫy khắp cùng nước non
Nhà tù cũng lấn cũng chen
Đi vào quá tải, vì sao ? lạ đời
Không còn lẽ phải hết rồi
Mới nên nông nỗi thế nầy, thế kia
Thế thời , thời thế thấy đau
Vô phương đem lại cho nhau thuận hòa
Hận thù chỉ biết hận thù
Mong gì Nước Việt đến thời bình yên
Nồi da nấu thịt liên miên
Oan oan tương báo, đảo điên thế thời
Cũng do bỏ Cội lạc Nguồn
Quên ơn Quốc Tổ Vua Hùng dựng xây
Nhân nào quả nấy có sai
Gieo sao gặt vậy, khó mong yên bình
* * *
Về Nguồn làm lại cuộc đời
Như cây có Gốc đâm chồi nở hoa
Còn Nguồn còn Cội Ông Cha
Dân giàu nước mạnh, bài ca chung lòng
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn,