TIẾC NUỐI Nghe người ta, nói nhiều về Nguồn Cội Giá như, ngày xưa đừng vội chê bai Thời giờ đây, đâu ngậm ngùi tiếc
TIẾC NUỐI Nghe người ta, nói nhiều về Nguồn Cội Giá như, ngày xưa đừng vội chê bai Thời giờ đây, đâu ngậm ngùi tiếc
CHẲNG THẤY THIÊN ĐÀNG Vì sao chẳng thấy thiên đàng Vì tâm chưa tỉnh linh hồn còn mê Nên không thấy rõ lối về Mịt
TẠ ƠN THẦY TỔ Lúc xưa khổ não triền miên Giờ đây đã dứt u phiền tỉnh tâm Kiếp nầy con chẳng uổng công Tạ
SỐNG CHẾT XÔNG PHA Bình minh sáng tỏ Làng quê êm ả Sông núi ngàng trùng Tận chân trời, Một màu xanh Thăm thẳm Vọng
ĐẤT VIỆT Chẳng đâu hơn được Việt Nam Có nền Văn Hiến văn minh tột cùng Có đàn chim Việt Tiên Rồng Anh linh bất
ĐÂU CẦN GIỐNG AI Dù cho là ngu dại Bình dị chẳng bằng ai Sống cuộc sống vô hại Hưởng quả lành ngày mai Điều