BỂ KHỔ MÊNH MÔNG QUAY ĐẦU LÀ BỜ

BỂ KHỔ MÊNH MÔNG
QUAY ĐẦU LÀ BỜ

Tình thế hiện nay, phần nhiều chỉ tìm cầu vật chất, mà quên đi Tinh Thần, thường là hướng ngoại.
Không chỉ người dân thường, mà còn những người tu hành tìm Đạo giải thoát lao theo trần cảnh, tìm cầu hướng ngoại, mà quên hướng về Nội Tâm.
Càng cầu càng xa, càng tìm cáng mất. Không bao giờ thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.
Một Dân Tộc chỉ biết mưu cầu hướng ngoại, rời xa Dương Nội, như Cây mất Gốc, như Sông mất Nguồn, Tự nói đi đến tàn đời, sinh lực đâu ra mà giàu với mạnh. Dân đã bỏ Nguồn tự nó cạn kiệt phồn vinh, ấy là lẽ tự nhiên.
Cha Già Quốc Tổ bỏ quên, thờ ông hàng xóm, xào xáo rối ben, Phá sản kiệt huệ là chuyện tự nhiên, còn dâng Linh Hồn cho kẻ nước ngoài sai khiến.
Nước non dù có Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Tài phong phú. Cũng không nên tích sự gì.
Nói cho cùng đất nước dù có tài nguyên, thuận lợi cho mấy cũng chỉ đưa cho kẻ khác trở thành như không, ô nhục đối với Tổ Tông, ê chề lệ thuộc khom lưng lỵ quỳ. Trở thành yếu đuối mọi bề, Phụng, Rồng, nào thấy trò hề Nhân Gian.
Bể khổ mênh mông, quay đầu là bờ, Nguồn Cội trở về , phát huy Dương Nội mọi việc đều nên. Dân mà còn Gốc bay lên chín tần
Quay đầu tự nhận sai lầm
Tương lai rộng mở khắp cùng vàng son,
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————————

Leave a Reply