DẠI HAY KHÔN
Thức tỉnh về Nguồn, thế mới khôn
Như cây vững Gốc, mãi tốt xanh
Trần gian cõi tạm, đời cát bụi
Thoáng chốc qua liền, kiếp tử sanh
Về Nguồn về Cội, đâu phải dốt
Mà là khôn nhất, chốn trần gian
Hết đọa hết đày, tâm giải thoát
Đài sen tự nở, trong Lương Tâm
Tự tại an vui, vô lượng kiếp
Mất Nguồn lạc Cội, dại hay khôn,
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————–
