MẤT GỐC

MẤT GỐC

Sống mất Gốc, thời cuộc đời khốn khổ
Lẽ thường tình, nào đâu phải do ai
Mãi oán trách, Ông Trời không cứu giúp
Tự do mình, mất Gốc khổ mà nên
Phải tự mình, sống có Nguồn có Cội
Lẽ đương nhiên, được trở lại bình yên
Tự chấm dứt, bao u sầu buồn thảm
Họa không còn, đời sống trở thành tiên
***
Chỉ người khờ dại khùng điên
Mới đi chống phá Tổ Tiên Cội Nguồn
Chỉ có những kẻ điên khùng
Mới không cần Cội cần Nguồn Ông Cha
Ông Trời nào phải đâu xa
Xung quanh, trước mắt, ở ngay trên đầu
Ngu si cuồng ngạo biết gì
Tự mình đoạn diệt phước phần Trời cho
Phá Nguồn nào được chi đâu
Được bao tai họa không sao kể cùng
Tỉnh đi thức tỉnh, tỉnh hồn
Mới mong thoát khỏi dập dồn họa tai
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————

Leave a Reply