CÂU CHUYỆN TÓM TẮT – MỞ MÀN – LONG HOA LƯỢC THUẬT

CÂU CHUYỆN TÓM TẮT MỞ MÀN

Khi chưa viết kinh. Thầy Tổ từ khi ra đời trải qua 26 năm là thời chiến tranh loạn lạc, nam bắc phân tranh nồi da nấu thịt, thậm chí cha con tương tàn, nói gì đến bà con họ hàng anh em ruột thịt. Thầy Tổ chứng kiến biết bao cảnh ngộ đau lòng. Đến năm 16 tuổi Thầy Tổ phải rời quê hương lưu lạc khắp nơi, vừa kiếm cơm vừa thiền định hầu tìm ra chân lý, tìm ra con đường giải thoát khổ đau, nhưng chỉ ở cảnh giới tứ thiền Tôn Hành Giả Ngộ Không mà thôi, ở vào cảnh giới tứ thiền Thầy Tổ đã khám phá ra nhiều điều bí mật vũ trụ. Đến 1975 kết thúc chiến tranh, Thầy Tổ trở về quê hương, nhưng vì Thầy Tổ là con của Ngụy, không những không cho học hành, mà còn bị lưu đày hết công trường nầy đến công trường khác. Làm công nhân trong cảnh đói khát chẳng đủ no. Thầy Tổ tuy bị gian khổ với bao tháng ngày lao động, nhưng tâm trí Thầy Tổ luôn ở cảnh giới ngộ không, ăn chay trường với những hạt muối trắng, khi đi làm kiếm vài bụi rau má. Thầy Tổ kiệt sức mất dinh dưỡng bại xụi đôi chân, có lẽ đụng đâu ăn đó vì cái đói không bao lâu thời đau ruột phải đi mổ. Thời đó mỗ ruột thời là mỗ banh chành ruột ra, họ thấy Thầy Tổ không thể lao đông nặng được nữa họ cho Thầy Tổ trở về quê nhà. Trở về quê nhà Thầy Tổ tự kiếm thuốc nam chữa trị, vì không có tiền để mua thuốc. Vừa chữa trị đôi chân, vừa nhập định hầu tìm ra chân lý diệt khổ, nổi khổ chiến tranh, nổi khổ đau bệnh, nỗi khổ áp bức vùi dập. Cho đến năm Thầy Tổ 28 tuổi chỉ trong một đêm trong trạng thái tự nhiên đại định Thầy Tổ ngộ ra tất cả và cũng hiểu rõ mình từ đâu đến. Phải nói là thông suốt, từ đó Thầy Tổ truyền bá chánh pháp. Người ta theo về rất đông, dù cho chính quyền ngăn cản họ cứ tìm về. Người ta hỏi sao lại phải đi theo người đó. Những người theo Thầy Tổ trả lời, là ở trên Phật Mẫu nhập xuống bảo như thế, đấng cứu thế đã ra đời.
– Khí ấy ánh sáng Tâm Linh Thầy Tổ đã tỏa sáng khắp cùng vụ trụ. Báo động Đức Chuyển Luân Thánh Vương đã đến cõi trần. Thế là khắp hư không thế lực Vô Minh vô hình đến quấy phá. Mỗi lần Thầy Tổ tịnh tâm ngồi thiền. Ngũ ác Ma, Đại ác Quỷ quyền lực không thua gì Phật, hung tàn nhất vũ trụ, kẻ cầm dao người cầm kiếm đâm chém Thầy Tổ không ngừng, Thầy Tổ bất ấn niệm chú Nam Mô A Men thời chúng biến mất. Cho đến một hôm Thầy Tổ Nghĩ chân tâm chân tánh vốn bất sanh bất diệt, an trụ chân tâm chân tánh như hư không thanh tịnh tự nhiên thời làm gì chém được. Chẳng qua chém bậy cái xác thân tạm mượn nầy mà thôi. Thầy Tổ thấy ác Ma ác Quỷ hiện đến liền nói: Nếu xa xưa Ta nợ các ngươi thời các ngươi cứ chém giết. Ta không kháng cự cũng không oán hận các ngươi. Thế là Thầy Tổ nhắm mắt xuôi tay để cho Ác Ma và Đại Quỷ chúng chém. Thầy Tổ thấy chúng vung đao vung kiếm loang loáng chém xuống. Nhưng chờ mãi không thấy chúng chém, Thầy Tổ mở mắt ra thì ra chúng biến đi đâu mất tự bao giờ, từ đó ác Ma ác Quỷ không xuất hiện nữa. Đó là nói cảnh giới tâm linh vô hình, còn hữu hình thời sao.
– Thế lực cửa quyền cậy thế, hầu hết là những người có chức cao địa vị lớn, điều khiển toàn lực lượng chống phá trù dập kinh thiên động địa. Cấm cố không cho ai đến nhà Thầy Tổ. Thầy Tổ là Quốc Tổ lâm phàm trở về, đương nhiên nhà nước tâm linh Văn Lang bảo bọc gia hộ, trí huệ Thầy Tổ vô biên tự tìm ra con đường đối kháng, trước là cứu đất nước Việt Nam, sắp rơi vào tay Trung Cộng. Hai là đưa nhân loại năm màu da anh em về trời, vì tiểu kiếp thứ 9 sắp kết thúc. Thầy Tổ tự phong tỏa 6 căn, không cho tiếp xúc với 6 trần, tự mình vào bốn bức tường, không khác chi ở tù biệt lập, không còn tiếp xúc với ai nữa, và khuyên những người theo Thầy Tổ lên chùa tu học. Thế mà thế lực đen tối cửa quyền chúng cũng không tha, chúng rêu rao: Còn đóm lửa thời còn cháy rừng. Và từ đó trận chiến giữa thế lực cửa quyền, và trí huệ chánh đẳng chánh giác đấu phép. Cũng chính là đấu trí, mỗi ngày một thêm dữ dội, sự sống chết trong đường tở kẻ tóc, cứ thế kéo dài.
– Cho đến năm Thầy Tổ 31 tuổi 1985 Thầy Tổ cho ra đời bộ kinh Nhân Luân Hiếu Nghĩa. Chúng thấy Thầy Tổ bị hành bị hạ mời lên mời xuống thế mà vẫn viết thành kinh, ngoài sức tưởng tượng của chúng, chúng biết Thầy Tổ là Đấng dị thường, bằng tăng thêm chiêu pháp lợi hại, hể ra đòn là đối thủ ngã gục. Từ xưa tới nay chưa ai thoát khỏi sự đấu tố. đấu tố hết trận nầy đến trận khác, lúc nào cũng trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, phong ba bão táp, sấm sét dập dồn, nếu Thầy Tổ không có tài thoát ra trước thiên la tai họa, địa võng tai ương thời Thầy Tổ không còn trên đời.
– Trong số người theo Thầy Tổ phải nói là rất nhiều, nhưng vì phong ba quật ngã, bão táp cuốn phăng, chỉ còn lại hai người quyết không rời Thầy Tổ. Chính là hai vị Thánh Trần Minh Thắng và Đinh Hùng Chung. Đinh Hùng Chung chính là Đinh Bộ Lĩnh đầu thai. Trần Minh Thắng chính là Bát Tiên xuống thế. Đinh Hùng Chung đòi tự thiêu nếu họ còn động đến Thầy Tổ. Nói chung hai vị nầy trấn thủ cửa tử chết thay cho Thầy Tổ, có nghĩa là muốn nhổ cái Gốc Thầy Tổ phải vượt qua hai cái xác phàm trần nầy.
– Câu chuyện ở đây chỉ tóm tắt, nếu viết không bỏ sót rõ ràng thời không thể nào tưởng tượng được. Phải nói là chấn động người xem. Nếu còn chút sức Thầy Tổ sẽ viết tiếp, chào các bạn, chào các anh em.
***
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————————–

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s