SAI LẦM LẠC LỐI
Tu hành tu mãi, chẳng đến đâu
Lẫn quẫn sa chân mãi với sầu
Phước chẳng thấy đâu, thêm tai họa
Bén mùi mật ngọt, cảnh ruồi bâu
Càng tu càng khổ, càng chán ngán
Càng tu càng đọa, xuống càng sâu
Có phải vì ta tầm lạc lối
Tu mãi phước hồng chẳng thấy đâu
***
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————–
