THẾ THỜI MẠC PHÁP

Khổ do thể chế độc tài
Đói nghèo vì bởi, buộc ràng tự do
Thể Chế một nên, một hư
Tạo ra bao lớp vô tâm nắm quyền
Đây là thời mạc nước nhà
Không nghèo thời khổ giặc Tàu lấn xâm
Chúng dân trong cảnh tối tăm
Lặng im vô cảm ngác ngơ đường trần
Sợ hãi luôn mãi cúi luồn
Chánh tà không rõ đứng ngồi trên than
Nếu không kỳ tích trổ sanh
Hết mong cứu thoát nước non yên bình
Nhất là nô lệ giặc Tàu
Nghìn năm nô lệ vẫn còn đâu đây
Hết Tàu rồi lại tới Tây.
Thoát ra miệng Hổ, sa lầy miệng Beo
Ôi thôi khốn khổ biết bao
Việt Nam dân chúng lao đao khốn cùng
Nếu không Quốc Tổ Vua Hùng.
Xuống trần trở lại, cứu thời nước non
Tối tăm mãi mãi lầm than
Làm sao thoát khỏi vuốt nanh giặc Tàu
Vua Hùng Quốc Tổ trao truyền
Phép mầu Văn Hóa Cội Nguồn chuyển xây
Cứu non cứu nước cứu dân
Tự Do Dân Chủ thế thay độc tài
Nhân Quyền bình đẳng công bằng
Việt Nam hết khổ, dân giàu văn minh
Công ơn Quốc Tổ vô biên
Không gì sánh nỗi công ơn của người
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————