THẾ THỜI, NGÀY ĐÊM

Cáo nhìn trời, Cáo kêu Cáo nói
Đêm tàn rồi, phải trốn đi thôi
Trở về trong xó trong hang
Mới mong sống sót bình yên sống còn
Chồn vội nói phép mầu kéo lại
Đêm vẫn còn thời sợ chi ai
Cáo Chồn ta sống ta chơi
Tha hồ vơ vét biết bao sang giàu
Cáo liền nói cơ trời đã thế
Chồn Cáo ta níu kéo được sao
Đêm tàn bóng tối đi tiêu
Ẩn mình sao được thiên cơ ý trời
Ta phải biết tuần hoàn khó chống
Trời chuyển ngày, ta trốn mới yên
Bằng không hồn xác đi tiêu
Chạy đâu cho thoát thái dương trên đầu
Dòng lịch sử đổi đời thay đổi
Đêm chuyển ngày đâu phải thời ta
Độc tài trời đã loại ra
Thay vào Dân Chủ Đa Nguyên Nhân Quyền
Thời với thế tuần hoàn luân chuyển
Đông tàn rồi, xuân hiển thế thay
Đó là định luật xưa nay
Thuận Thiên thời sống nghịch Thiên chẳng còn
Ta muốn sống hóa thành loài khác
Như loài sâu loài bướm đổi đời
Thế thời, thế thời, thời thế
Theo chân vận hội đất trời Đa Nguyên.
Từ đây ta sống bình yên
Cũng nhờ lột xác hiệp theo ý Trời
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————-