CÂU CHUYỆN SỐ 2

CÂU CHUYỆN TỰ HÀO

Bà Tám đang chăm sóc luống rau trước sân nhà, bà nhìn những cọng rau muống xanh mướt trông phát thèm định cắt vài bó đem kho luộc cho bữa ăn tối ngon miệng.
Bổng có tiếng người phụ nữ vang lên: Chị Tám siêng nhải lúc nào cũng thấy ở ngoài sân vườn định cắt muống hả cắt bán cho tôi vài lọn đem về luộc ăn cho đỡ tức trong lòng.

Bà Tám nghe xong lấy làm ngạc nhiên nói: Ai mà dám chọc bà chằn lửa không sợ bị thiêu đốt ra tro sao. Người phụ nữ mới đến tên là Hạnh nói: Ai thì tôi đốt ra tro rồi đằng nầy ông xã mới tức chứ. Bà Tám nhìn người phụ nữ mới đến nghĩ thôi chuyện người ta hỏi làm gì.
Nhưng người phụ nữ mới đến tên Hạnh trông có vẻ bực tức lắm hằn học nói: Chị Tám nghĩ xem nền Văn Hiến Bách Việt Văn Lang có gì tự hào mà ông xã nhà tôi lúc nào cũng ca ngợi còn hơn pháo nổ. Đúng là mèo khen mèo dài đuôi, các nước phương Tây họ mới thật sự là văn minh.

Bà Tám nhìn người phụ nữ mới đến lắc đầu nói: Tôi thừa nhận chị rất thông minh, nhưng không phải chuyện gì cũng biết, lần nầy thời chị sai rồi.
Nền Văn Hiến Bách Việt Văn Lang, là nền Văn Hiến khai sinh ra nước Văn Lang, khai sinh ra Dân Tộc Văn Lang, nền Văn Hiến Văn Hóa Cội Nguồn độc nhất vô nhị trên thế giới, ngay cả thời đại bấy giờ cũng không có nước nào có nền Văn Hiến tối cao như thế.

Trên thế giới mỗi Dân Tộc ra đời đều có niềm tự hào nền Văn Hiến của Dân Tộc đó, chồng chị Anh Lân là người Việt tự hào về Nguồn Cội của Dân Tộc mình cũng là sự đương nhiên, xét về diện văn minh ở vào thời ấy không có một Dân Tộc nào trên trái đất văn minh hơn Dân Tộc Bách Việt Văn Lang không tự hào sao được.

Chị Hợi nghe Bà Tám nói thế liền bỉm môi nói: Té ra chị cũng chẳng khác gì ông nhà tôi được cái là nổ cho cố mèo khen mèo dài đuôi. Mỗi lần thấy ông nhà ca ngợi nền Văn Hiến Cội Nguồn quá tôi cảm thấy ngượng không rõ thực hư thế nào. Tôi hỏi thật chị Tám, chị lấy cơ sở nào nói rằng nền Văn Hiến Bách Việt Văn Lang văn minh nhất thời đó, chị nói cho tôi nghe thử nào ?

Bà Tám nhìn Bà Hạnh như thông cảm cho sự lạc Cội lạc Nguồn lúc nào cũng hướng ngoại chạy theo xu thế ngoại bang xem thường Nguồn Cội Dân Tộc mình vô tình trở thành trọng tội không đáng có. Bà Tám nghĩ thương cho Bà Hạnh liền nói: Câu chuyện cũng hơi dài để tôi cắt xong mấy lọn rau muống tôi sẽ kể cho chị nghe. Bà Tám cắt xong rau muống vừa bó vừa kể.

Cách đây năm nghìn năm, Quốc Tổ Vua Hùng dùng Văn Hóa Cội Nguồn gồm thâu Bách Tộc khai sinh ra nước Văn Lang, Bách Tộc trở thành Bách Việt Văn Lang không cần động đến gươm đao giáo mác Bất Chiến Tự Nhiên Thành. Trên thế giới ở vào thời đó không có nước nào khai sinh ra đời tốt đẹp như vậy chỉ riêng nước Văn Lang. Anh Lân nhà chị tự hào về Nguồn Cội Dân Tộc mình cũng đúng thể hiện lòng trung, hiếu, nhân, nghĩa đối với Cha Ông. Không những tự hào về truyền thống dựng nước giữ nước, mà còn tự hào về Ông Quốc Tổ có một không hai trên địa cầu từ ngàn xưa cho đến thời nay. Chị Hạnh biết không ở vào thời đó chỉ riêng Bách Việt Văn Lang có nền Văn Minh lúa nước đem lại no cơm ấm áo cho người dân. Đã là Văn Minh lúa nước thời Dân Tộc Văn Lang nắm rõ quy luật bốn mùa xuân, Hạ, Thu, Đông. Tạo ra niên lịch vụ mùa nắm rõ quy trình trồng ngô cấy lúa cho năng xuất cao. Và lấy đầu năm sự khởi đầu mùa xuân, mở đầu cho việc đi vào mùa vụ, các lễ hội từ đó cũng ra đời, lễ hội gieo trồng, lễ hội tạ ơn trời đất, lễ hội uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây. Thành lễ hội tết Nguyên Đáng lễ hội nhân văn lớn nhất trong năm, mùng một tết Cha, mừng hai tết Mẹ, mùng ba tết Thầy, nói chung là tạ ơn công sanh thành Ông Bà Cha Mẹ, công ơn dạy bảo của những bậc thầy. Trên thế giới ở vào thời ấy không có đất nước nào văn minh như thế, không tự hào sao được. Lại nữa ngoài Văn Minh lúa nước, văn minh niên lịch, còn có Văn Minh hội họa biết dùng tượng hình làm sơ khai chữ viết đi vào giao tiếp cuộc sống, không có đất nước nào Văn Minh như vậy, chưa kể đến Văn Minh sắt, thép, đồng, thau, vàng, bạc, dùng vào công nghiệp, nông nghiệp, ngư nghiệp, khai thác. Khai hoang vỡ hóa, gươm đao giáo mác cung tên tạo lên sức mạnh quân lực Bách Việt Văn Lang kéo dài độc lập mấy nghìn năm không có nước nào dám động đến.

Nhưng theo cơ Tạo Hóa việc suy thịnh là chuyện bình thường, quy luật tuần hoàn luôn xoay chuyển thịnh mấy nghìn năm thời phải đi vào suy mấy nghìn năm, không phải do con người mà do Ý Trời.

Sự truyền khẩu lâu dài dẫn đến tam sao thất bổn. Đi vào thất truyền Hiến Pháp Đạo Pháp nền Văn Hiến Văn Minh Văn Lang dần dần biến mất. Dẫn đến suy yếu đi vào đại loạn chia bè rẽ phái mở ra cơ hội cho ngoại bang xâm lược bị Phương Bắc đô hộ đi vào nô lệ. Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng vùng lên quật khởi chiến tranh triền miên giành lại độc lập đánh bại ngoại xâm trên mười bốn lần, nhưng đâu lại vào đấy tiếp tục lệ thuộc Phương Bắc. Nguyên nhân dẫn đến lệ thuộc giặc Tàu là do lạc Cội lạc Nguồn mà ra.

Bà Hạnh nhìn Bà Tám vừa bó rau vừa kể thao thao bất tuyệt sắc mặt hiện lên vẻ tự hào không thua kém gì sắc mặt tự hào của ông xã khi nhắc về truyền thống anh linh dựng nước giữ nước của các thế hệ Ông Cha. Bà như tỉnh ngộ té ra sự thông minh của mình xưa nay cải vả với chồng chỉ là sự ngu dốt của sự lạc Cội lạc Nguồn, Bà cảm thấy hổ thẹn mình không xứng đáng là con Rồng cháu Tiên nếu ai cũng như mình thời đi vào nô lệ dẫn đến mất nước tiêu tan giống nòi.

Bà nhìn Bà Tám với lòng đầy kính phục liền nói: Tôi bữa nay như đã sáng mắt ra cái ngu dốt bấy lâu nay tự cho mình thông minh của tôi cũng biến mất không còn từ đây, cảm ơn Cô Tám rất nhiều. Bà Tám nhìn Bà Hạnh đầy vẻ ngạc nhiên nhưng sau đó nhìn ra vẻ chân thật của Bà Hạnh, Bà Tám trong lòng cảm thấy vui vì làm cho một người giác ngộ coi như đã xây cho mình một ngôi chùa. Bà Tám cầm mấy lọn rau muống đưa cho Bà Hạnh nói: Tôi biếu chị.

Bà Hạnh nhận lấy mấy bó rau muống như nhận lấy cái gì đó trân quý từ Bà Tám Bà Hạnh cảm ơn rồi ra về. Từ đó Bà Hạnh luôn tôn trọng sự ca ngợi cũng như lòng tự hào của chồng về truyền thống dựng nước giữ nước của Dân Tộc mình
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————