LÀNG NGHỀ ĐÔNG DU

CÂU CHUYỆN SỐ 41

LÀNG NGHỀ ĐÔNG DU

Nơi ngoại ô cách thành phố không xa, nói đến Làng Nghề Đông Du thời xa gần ai cũng biết. Và những câu chuyện ly kỳ xa xưa của Làng Nghề đi vào lòng người truyền nhau mãi mãi.

Nơi Làng An Phú có một ngôi nhà khang trang, sạch đẹp đó là nhà Ông Ba Nghị, nói đến cái tài kể chuyện thời không ai là không biết, lúc nào cũng nhiều tiếng trẻ con vang lên: Ông Nội, Ông Nội hôm nay là ngày chủ nhật Ông kể chuyện cho chúng cháu nghe đi.

Ông Ba Nghị tuổi đã bảy mươi, theo như những người khác thời cũng đã già yếu, còn Ông Ba Nghị thời khỏe mạnh như trai tráng nhất là giọng nói như tiếng chuông.

Ông Ba Nghị nhìn các cháu khao khát nghe kể chuyện thời cảm thấy vui vui trong lòng Ông nói: Các cháu muốn nghe Ông kể chuyện lắm phải không? Nhiều tiếng trẻ con vang lên: Vâng, Dạ chúng cháu thích nghe kể chuyện lắm Ông ạ.

Ông Ba Nghị mỉm cười vuốt râu nói: Hôm nay Ông kể cho các cháu nghe về Làng Nghề Đông Du.

Ngày xưa, nơi ngoại ô cách thành phố không xa, có một Làng Nghề Đông Du. Các cháu biết không Làng Nghề Đông Du không chỉ có một nghề, mà có cả chục ngành nghề khác nhau cùng làm ra sản phẩm.
Ở đời người ta thường nói “ruộng bề bề không bằng có nghề trong tay”. Mà thật vậy, Làng Nghề Đông Du không có hộ nghèo, đều là khá giả cả. Làng Nghề nổi tiếng hơn trăm năm, nhưng chưa có nghề nào giàu có lớn trở thành tỉ phú mà chỉ vào hàng khá giả dư ăn mà thôi, từ đời Ông sang đời Cha qua đời Con cứ thế kéo dài cả trăm năm.
Trong Làng Nghề Đông Du có một gia đình theo nghề làm bún phải tất bật lắm mới dư giả chút ít. Đó là gia đình Ông Bà Đủ. Ông Bà Đủ tuy sanh ra bốn người con, nhưng tìm nghề khác sanh sống vì cho rằng nghề làm bún không thể giàu lên được. Chỉ có người con trai thứ năm tên Tấn Phát chăm chỉ theo học nghề làm bún của Cha Mẹ do Ông Bà truyền lại. Tấn Phát học nghề rất nhanh không bao lâu giỏi hơn Cha Mẹ. Nhất là tài sáng kiến, phát minh, đổi mới từng giai đoạn nên đạt hiệu quả cao, nhất là sản phẩm bún làm ra nhanh hơn, nhiều hơn, ngon hơn so với cách làm lạc hậu của Cha Mẹ, có thể nói mọi việc đều thay đổi theo phương thức mới của Tấn Phát.

Ông Đủ, Bà Đủ nhìn Tấn Phát làm gì cũng nhanh nhẹn, lại có nhiều sáng kiến lạ, vui mừng nói: Con hơn Cha là nhà có phúc. Nhưng với nghề làm bún ba đời nhà Ta thời khó mà làm giàu chỉ đủ ăn đủ mặc mà thôi. May ra tới đời con thời có lẽ khắm khá lên được.

Tấn Phát nói: Theo con nghĩ nghề làm bún có thể làm giàu nhưng con nghĩ chưa ra làm bằng cách nào. Ông Bà Đủ nghe Phát nói vậy thở dài nói: Làm giàu khó lắm con không phải ai cũng làm giàu được đâu.
Phát nói: Sự giàu có không phải tự nhiên mà có, mọi vật trên đời nầy tất cả đều có căn, có cội. Nghèo là do phúc đức mỏng, trí huệ lại kém nên chẳng được bao nhiêu vận may, tính đâu trật đấy, tai họa lại nhiều. Nói chung thời vận còn xa, lại không có sự che chở, phù hộ của kẻ khuất mặt.

Gia đình mình ba đời ăn ở không ác, đã có cái vốn của sự may mắn, chỉ còn bề trên phù hộ, che chở, xuôi khiến dẫn dắt con đường làm ăn, cũng như khai sáng trí huệ. Có trí huệ lại gặp nhiều vận may thời có tất cả. Con thường nhớ về Cha Lạc Long Quân, Mẹ Âu Cơ hai đấng Tối Cao Nguồn Cội nhân loại con người, cầu mong hai đấng tối cao phù hộ dẫn dắt con, chỉ đường cho con đi. Ông Đủ gật đầu nói: Thảo nào con lại có trí thông minh như vậy. Có lẽ Cha Lạc Long Quân, Mẹ Âu Cơ khai sáng trí huệ cho con nên con mới có những sáng kiến kỳ lạ không ai có thể ngờ tới.

Nói về Tấn Phát đặt hết niềm tin vào Mẹ Âu Cơ, tối nào cũng thắp hương niệm danh hiệu Mẹ. Cho đến một hôm Tấn Phát thắp hương niệm danh hiệu Mẹ rồi lên giường ngủ lúc nào không hay. Trong lúc mơ màng thấy một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp hiện đến nói: Ta là Mẹ Âu Cơ mà con thường hàng đêm thắp hương cho Mẹ, cũng đã nhiều năm nên Mẹ mới hiện đến đây dạy cho con cách làm giàu, cũng như sự phù hộ, che chở của Mẹ con sẽ đạt thành ước mong. Ba đời nhà con cũng đã tích góp được phần lớn phúc đức, vì thế nhiều sự may mắn đang chờ con phía trước. Bí quyết của sự làm giàu không phải từ đâu đến, mà chính là tinh thần Phục Vụ cho đời. Đi theo định hướng tinh thần Phục Vụ.

Có nghĩa là: bún con làm ra không ngồi chờ họ đến mua, mà tự cung phụng đem đến cho người tiêu dùng. Hoặc đem đến cho người tiêu thụ qua trung gian. Tinh thần phục vụ không cần lời nhiều, miễn là tiêu thụ số lớn, muốn làm được việc đó con phải hiểu rõ Tinh Thần Phục Vụ, theo định hướng Tinh Thần Phục Vụ. Có nghĩa không trông chờ khách hàng tìm đến mua bún của con làm ra, mà con phải tự Phục Vụ đem đến cho họ, mở rộng thị trường tiêu thụ, những nơi trọng yếu buôn bán sầm uất. Càng nhiều đầu mối càng tốt, cho đến nhiều tỉnh thành, mở rộng địa bàn kinh doanh.

Bún tươi con phục vụ hàng ngày, bún khô đóng thành gói thay thế máy móc bằng sức người, làm ra sản phẩm bằng dây chuyền sản xuất phục vụ chu cấp khắp cả nước. Lượng bún chu cấp phục vụ ra thị trường nhiều đương nhiên con phải thuê người làm. Cũng như đầu tư trang thiết bị mở rộng cơ sở kinh doanh.

Bún làm phải có thương hiệu, địa chỉ, quảng bá sản phẩm, để có nhiều người tìm đến tiêu thụ. Thời nhất định con sẽ giàu to trở thành tỉ phú.

Tấn Phát giật mình tỉnh dậy mới hay là giấc chiêm bao vừa quá canh ba. Tấn Phát nhớ lại không sót một lời nào của Mẹ Âu Cơ truyền dạy. Tấn Phát nghĩ thời đại ngày nay là thời đại máy móc, chỉ có sử dụng máy móc mới đem lại hiệu quả cao. Thay thế sức lao động con người qua nhiều công đoạn, thời đại máy móc là thời đại con người xích lại gần nhau, liên kết rộng lớn. Có thể một ngày quan hệ mấy tỉnh, giao thương hàng chục đầu mối, cái lời theo đó đi vào khổng lồ không giàu sao được. Phát quyết định hãy thoát ra cảnh làm ăn lẩn quẩn trong thôn xã ao nhà , mà phải bay ra biển cả đại dương.

Tấn Phát đặt hết vào niềm tin bản năng. Đức Tin lời dạy Mẹ Âu Cơ, niềm tin ở phúc đức tích góp Ông Bà, Cha Mẹ, tự tin bản thân làm được tất cả. Bí Quyết Làm Giàu chẳng đâu xa chính là Tinh Thần Phục Vụ.

Từ khi được Mẹ Âu Cơ dạy bảo. Tấn Phát liền kể rõ cho Cha Mẹ nghe, những gì Âu Cơ truyền dạy. Ông Bà Đủ dốc hết những gì dành dụm bấy lâu nay, cũng như vay ngân hàng với lãi suất thấp hộ nhà nghèo. Cùng Tấn Pháp thực hiện theo lời dạy của Mẹ Âu Cơ. Bỏ tiền ra đầu tư máy móc cũng như sắm xe vận chuyển thu mua nhiên liệu đầu vào, cung cấp sản phẩm đầu ra, làm chủ trọn gói từ khâu mua nguyên liệu, khâu sản xuất, khâu tiêu thụ.

Với tài sáng kiến bún của Tấn Phát làm ra ngon hơn bún của họ, được nhiều mối hàng chào đón tiêu thụ. Với giá nhẹ người bán có lời, bún tươi trang trải trong xã, trong huyện, cũng như những huyện lân cận. Bún khô đi vào đóng gói sản xuất liên tục không giờ nghỉ. Công đoạn nào cũng sinh lời. Từ khâu mua, đến khâu chế biến, khâu thành phẩm, khâu tiêu thụ. Bún làm ra tới đâu bán hết tới đó, thậm chí không đủ cung cấp ra thị trường.

Đến giai đoạn tiền đẻ ra tiền, bạc đẻ ra bạc. Tấn Phát đầu tư máy móc mở nhiều khu sản xuất trở thành một doanh nghiệp với quy mô sản xuất lớn. Thu nhập hàng ngày có khi đến vài trăm triệu, nổi tiếng khắp đất nước trở thành Ông Chủ Tấn Phát giàu có bạc tỉ.

Các ngành nghề khác trong Làng Nghề Đông Du khao khát sự làm giàu, nhưng không biết cách nào làm được, họ vô cùng nể phục Tấn Phát với nghề làm bún tầm thường bao đời nay bỗng chốc trở thành tỉ phú. Như một phép mầu không ai có thể nghĩ ra. Nhìn cơ ngơi của Tấn Phát giàu có bề thế không chỉ ở Làng Nghề mà còn có mặt ở nhiều tỉnh thành là điều mơ ước của biết bao người.

Hàng năm đều tổ chức lễ hội Làng Nghề. Năm nào Tấn Pháp cũng tham dự. Năm nay cũng thế Tấn Phát ăn diện bình thường nhưng ai nấy cũng đều kính nể. Luôn để ý những lời nói của Tấn Phát. Hầu mong học hỏi cái gì đó ở con người tài giỏi nầy. Trong Làng nghề có một người khao khát làm giàu nghề mộc tên là Hiệp Thương tiếp cận với Tấn Phát vốn xưa là người bạn quen. Liền hỏi Bí Quyết làm giàu. Tấn Phát cười nói: Bí Quyết làm giàu ai không có. Những ông chủ Làng Nghề nghe Tấn Phát nói thế lấy làm kinh ngạc tưởng là Tấn Phát nói chơi cho vui. Nào hay đâu Hiệp Thương nói: Hãy truyền lại Bí Quyết cho đời để làm phúc.

Tấn Phát không giấu giếm gì cả kể lại lời Mẹ Âu Cơ truyền dạy. Cũng như cách thức làm ăn của mình phân tích thấu suốt cho người nghe. Bí Quyết làm giàu không từ đâu đến cả. Mà là phải có Tính Phục vụ cao, theo định hướng phục vụ giỏi, tự tin bản năng quyết chí phấn đấu không mệt mỏi thời sự giàu có sẽ hiện ra trước mắt.

Như nghề làm bánh có chất lượng phục vụ miếng ăn ngon. Thợ Mộc phục vụ sản phẩm tốt mẫu mã đẹp. Sản xuất bánh kẹo cũng thế vừa ngon, vừa hợp túi tiền phần đông. Nói chung nghề nào cũng làm giàu được. Vươn ra biển cả đóng góp sự phồn vinh cho xã hội. Vận dụng khoa học, sử dụng máy móc thay thế cho sức lao động chân tay con người. Nhất là Đức Tin, Niềm Tin, Tự Tin đạt đến đỉnh cao bản lĩnh con người theo đó mà khởi động, thời nghề nào cũng trở thành tỉ phú cả. Kể cả nghề chăn nuôi, nghề làm nông chẳng hạn.

Những lời Tấn Phát trình bày giải thích đối với những người khao khát làm giàu đều thông suốt những gì họ nghe. Còn những người không có Tinh Thần Phục Vụ cũng như thiếu Đức Tin, Niềm Tin, Tự Tin thời nghe chẳng hiểu gì cả như vịt nghe sấm.
Không bao lâu Làng Nghề Đông Du nhiều triệu phú, tỉ phú nổi lên trở thành những Ông Chủ nổi tiếng. Về sau người đời suy tôn Tấn Phát là Ông Tổ truyền trao Bí Quyết làm giàu của Làng Nghề Đông Du.

Ông Ba Nghị vừa kết thúc câu chuyện, lũ trẻ nháo lên: Câu chuyện đang hay thế mà hết mất. lại nghe tiếng trẻ hỏi: Ông Nội nghề nào cũng làm giàu được phải không ? Ông Ba Nghị nói: Đúng vậy nghề nào cũng làm giàu được, không có nghề dở, nghề hay. Nghề nào cũng ích lợi cho gia đình, góp phồn vinh cho xã hội. Nhưng phải có Tinh Thần Phục Vụ. Định hướng phát triển, nắm bắt khoa học thời các cháu mới trở thành tỉ phú được.
* * *

Câu Chuyện Làng Nghê Đông Du đến dây là hết
Văn Hóa Cội Nguồn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s