ĐỨC TRỊ QUỐC

Cách đây mấy nghìn năm sau thời dựng nước. Đến đời Vua Hùng Vương thứ 14 thời thượng Hùng Vương. Vua , vương, Quan thương Dân như con đỏ hết mực chăm lo cho cuộc sống. Quân, Dân như cá với nước, nhất là Vương, Quan, Tướng Lĩnh coi nhau như anh em ruột thịt một nhà, trong triều luôn trên thuận dưới hòa. Xã hội giàu mạnh trong tình thương lá lành đùm bọc lá rách.
Nói đến thời dựng nước Văn Lang nếu có học sử ai cũng biết nước Văn Lang có nền Văn Minh lúa nước, tài nguyên giàu có chẳng thiếu vật chi, Sơn hào hãi vị, vàng, bạc ngọc ngà châu báu nhiều không kẻ xiết. Vì sự giàu có ấy biết bao những tên tham lam hung thần ác quỉ ngoại bang chúng luôn dòm ngó nước Văn Lang nhưng không làm gì được vì nước Văn Lang có nền Quốc Đạo Tiên Rồng rất mạnh. Nhất hô bá ứng triệu người như một, chỉ có bọn giặc cướp thổ phỉ là ngông cuồng xâm lấn biên cương cướp bóc. những tên trộm cướp Thổ Phỉ nổi dậy ở biên giới làm hại Dân Lành. Như giặc, Hồ Quảng, Hồ Xương, Giặc Mũ Đỏ.

Nơi biên giới Văn Lang Bắc Tây Châu núi rừng hiểm trở thường có giặc Thổ Phỉ, giặc Hồ Quảng, Hồ Xương nổi lên quấy phá biên cương Dân chúng khốn khổ. Thế lực của giặc rất mạnh Bắc Tây Châu không làm gì được chúng.

Hùng Linh Lang là Hùng Vương đời thứ 14 thượng triều nói với các Vương, Quan, Tướng Lĩnh rằng. Từ khi Quốc Tổ khai dựng lên nước Văn Lang đến nay trải qua 14 đời, đời nào cũng giữ yên bờ cõi Độc Lập Tự Do thái bình an lạc, đến đời Trẫm thời có giặc Thổ Phỉ, giặc Hồ Quảng, Hồ Xương nổi lên dấy loạn biên cương làm hại dân lành, trong triều không thiếu nhân tài nhưng biết chọn ai. Các Vương Quan liền bàn thảo cuối cùng cũng chọn ra được một người tên là Võ Hầu Tướng Quân.

Hùng Linh Lang Quốc Vương liền sắc phong cho Võ Hầu làm Đại Tướng Quân thống lãnh 5 vạn quân binh mã tiến thẳng đến vùng Tây Bắc Văn Lang đánh giặc Thổ Phỉ, giặc Hồ Quảng, giặc Hồ Xương.
Võ Hầu tướng Quân, dẫn quân đi đến đâu, thời thấy dân chúng kéo ra dâng bò, heo, gà, vịt đồ ăn thức uống hầu góp công góp sức bảo vệ quê hương. Trai tráng giỏi võ nghệ tự nguyện nhập quân binh lên đến 5 vạn khí thế hùng mạnh. Quân binh vượt ngày đêm không bao lâu thời tới Bắc Tây Châu.
Quân Thổ Phỉ nghe quân triều đình kéo đến liền vơ vét của cải dân chúng như lúa gạo, ngô, khoai, sắn, heo, gà, trâu, dê, bò, vịt, đốt phá nhà cửa rồi rút qua bên kia biên giới trấn thủ. Võ Hầu tướng quân đem quân tới nơi thời thấy làng mạc tan tành xơ xác tiêu điều, dân chúng khóc than ức nghẹn, Võ Hầu ra lệnh hạ danh trại bàn kế sách chống quân Thổ Phỉ. Trong lúc đang bàn thời có quân binh vào báo. Thưa Đại Tướng Quân có hai người xưng là ẩn sĩ tu ở núi Mãn Tây xin gặp.
Võ Hầu Đại Tướng Quân cho mời vào. Nhìn thấy hai vị đạo sĩ thời biết là người có tài lấy làm mừng lắm chấp tay thi lễ nói Võ Hầu tôi hân hạnh được tiếp đón hai vị cao nhân xin cho biết tên để tiện bề xưng hô. Hai Đạo Sĩ thấy Võ Hầu tướng mạo đường đường oai phong lẫm liệt. lại biết lấy Đức Nhân tiếp đãi quả là vị tướng tài đất nước Văn Lang. Hai Đạo Sĩ đáp lễ nói khắp đất nước Văn Lang không ai là không biết Vua Hùng thời nào cũng lấy Đức trị Quốc, tôn thờ Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp cả nghìn năm mà đất nước vẫn hùng mạnh Bần Đạo tuy tu trên núi nhưng vẫn là con Dân nước Văn Lang, nên phải tự có trách nhiệm bổn phận góp công góp sức bảo vệ non sông đất nước. Người áo trắng nói Bần Đạo tên là Tô Pha, người áo xanh nói Bần Đạo tên là Đồng Lân hai chúng tôi đến đây trợ giúp Tướng Quân một tay tiêu diệt giặt Thổ Phỉ biên giới góp chút công cho đất nước, trả bốn ơn lớn ở đời.

Võ Hầu lấy làm mừng lắm phong cho Tô Pha hữu tướng quân. Phong cho Đồng Lân Tả tướng quân, cả hai thống lãnh quân binh Tả, Hữu xuất trận. Quân Văn Lang vượt qua biên giới thời bị quân Thổ Phỉ chận đánh ngay chân đèo . Tên đầu đảng của Thổ Phỉ tên là Sát La lợi dụng địa thế hiểm trở lại ỷ mình có phép nên không sợ quân Văn Lang. Quân Văn Lang tuy tình thế bất lợi nhưng tinh thần chiến đấu quả cảm khí thế hào hùng không rối loạn dù trong hoàn cảnh nào còn hơi thở là tiến lên tiêu diệt quân thù. Trận chiến xảy ra khốc liệt quân Văn Lang dần dần chiếm ưu thế. La Sát hét lên một tiếng niệm chú hóa phép tức thời cuồng phong nổi dậy kinh hồn cát bay đá chạy cây cối ngã đổ ầm ầm quân Văn Lang kinh hãi.

Tô Pha bên hữu, Đồng Lân bên tả đồng chỉ kiếm lên không niệm chú tức thời cuồng phong bão tố tan biến. La Sát thấy phép bị phá tức giận phi thân bay đến chém Tô Pha, Đồng Lân kiếm qua đao lại vang đội ầm ầm. Võ Hầu Tướng Quân phất cờ thét lớn con cháu Tiên Rồng tiến lên, tiến lên
Thế là quân Văn Lang như nước vỡ bờ tràn tới chém quân Thổ Phỉ như chém chuối.
Về sau có thơ rằng;
Vì Dân vì nước tiến lên
Đánh cho giặc cướp khiếp kinh hãi hùng
Lẫy lừng con cháu Tiên Rồng
Xông pha trận địa kể gì xác thân
Thế như lấp biển dời sông
Ầm ầm gươm giáo vung lên diệt thù
Thét gào dậy núi vang rền
Giặc thù khiếp vía kinh hồn khiếp kinh
Thổ Phỉ la liệt ngã lăn
Tàn đời lũ giặc xâm lăng tàn đời

La Sát tướng giặc rã rời
Trúng liền một chửng lộn phèo xẩy xâm
Bị thêm một kiếm Đồng Lân
Thế là toi mạng làm phân núi rừng
Thổ Phỉ xóa sổ không còn
Trả lại cuộc sống yên bình cho dân
Tu là cứu nước cứu non
Phải đâu chỉ biết bản thân của mình
Danh thơm Đạo Sĩ vang lừng
Khiếp kinh lũ giặc rạng ngời tánh danh

Tiêu diệt xong quân Thổ Phỉ Võ Hầu Tướng Quân thống lãnh đại binh tiến về hướng đông dọc theo biên giới, tiến đánh quân Hồ Quảng. Quân Hồ Quảng vô cùng hùng mạnh có hơn 5 vạn phần đông là yêu tinh quỉ quái lại thêm địa bàn Quân Hồ trú ẩn vô cùng hiểm trở phải phân tán nhiều cánh quân mới tiến đánh được.
Quân Văn Lang tiến đánh mấy lần nhưng đều bị thất thủ tiêu hao quân binh.
Võ Hầu cùng Tô Pha, Đồng Lân vắt óc tìm ra kế sách tiêu diệt quân Hồ Quảng. Thì có các vị Thần kéo đến giúp sức Võ Hầu Đại Tướng Quân lấy làm mừng rỡ bằng chia thành ba đạo quân. Hữu Quân do Hoàng Lạc, Tô Pha lãnh đạo 2 vạn quân tiến đánh cánh Tả quân giặc . Tả Quân do Đô Hầu, Đồng Lân lãnh đạo 2 vạn quân tiến đánh cánh Hữu quân giặc . Trung Lộ do Võ Hầu Đại Tướng Quân cùng các vi Thần tiên đánh thằng vào trung tâm đầu não của Quân Hồ Quảng.

Nói về Quân Hồ Quảng thắng liên tiếp mấy trận coi thường Quân Văn Lang. Nghĩ Quân Văn Lang chỉ có vậy thôi chúng nhìn thấy từ xa cánh Tả quân Văn Lang xuất hiện một đạo quân tiến đánh vào cánh Hữu của chúng. Tướng Lĩnh cánh Hữu quân Quân Hồ Quảng là Hồ Thủ một con Cáo thành tinh võ nghệ cao cường tự tin là nuốt sạch quân Văn Lang. Khi quân Văn Lang tiến vào lãnh địa của chúng.

Cánh hữu Quân Văn Lang do Hoàng Lạc, Tô Pha thống lĩnh quân binh tiến đánh vào cánh Tả của Quân Hồ Quảng. Trấn thủ cánh Tả Quân Hồ Quảng là Độc Yêu Mãn Xà Tinh. Độc Yêu Xà Tinh sai Sát Thủ Cóc Tinh dẫn một vạn lâu la nghinh chiến. Tô Pha phi ngựa tới hét lớn lũ giặc Hồ Quảng các người là lũ yêu tinh quỷ dữ làm hại Dân chúng Văn Lang coi thường mạng sống con người Ta đã xuống núi thời lũ yêu tinh quỷ dữ các ngươi bỏ mạng nói xong Tô Pha phi ngựa tới chém Sát Thủ Cóc Tinh. Sát Thủ Cóc Tinh múa đao chống trả Quân Hồ hò hét, Quân Văn Lang đánh trống dộng chiêng, rền trời rền đất. Hoàng Lạc nào thua kém phóng ngựa thúc quân lao tới chém quân hồ, thời một tiếng hét như sấm nổ có Độc Yêu ta đây tức thời một lằng chớp chém tới. Hoàng Lạc tướng quân vốn trời cho sức mạnh phi thường đường thương nhanh như chớp chống trả ầm ầm đùng đùng kinh thiên động địa, hai bên đánh nhau khói bụi mịt mù. Độc Yêu biết mình đánh không lại bằng thổi ra một luồng yêu khí. Hoàng Lạc rút ra một vật chiếu vào mặt Độc Yêu, Độc Yêu ngã nhào Hoàng Lạc phi tới đâm một thương chết tốt hiện nguyên hình là con trăng khổng lồ.
Cùng trong thời điểm ấy một tiếng quát như sấm nổi lên Sát Thủ Cóc Tinh nộp mạng tức thời trên không trung một đạo kiếm quang chém xuống Sát Thủ tránh không kịp bị kiếm quang chém bay đầu hiện nguyên hình là con Cóc lớn. Quân Văn Lang thắng thế ào ào xông tới quét sạch Quân Hồ Quảng.
Sau có thơ rằng:

Dân Tộc Bách Việt Văn Lang,
Dân Tộc Thần Thánh thế gian ai bì
Phải đâu Dân Tộc tầm thường
Ngông cuồng xâm lấn hết đời mạng vong
Đã vào đất nước Văn Lang
Coi như bỏ mạng tiêu tan xác hồn
Văn Lang Dân Tộc Tiên Rồng
Con Trời há dễ đụng vào mà mong
Đụng vào thịt nát xương tan
Làm phân cây cỏ hết mong ngày về
Khiếp hồn khiếp vía kinh hồn
Thây phơi chật đất chẳng còn bụi tro

Nói về cánh Tả quân Văn Lang do Đô Hầu, Đồng Lân thống lĩnh hai vạn quân binh ào ào xông tới khí thế như chẻ tre chém quân Hồ Quảng như chém chuối. Tướng Quân Hồ là Hồ Thủ múa đao chém vào quân Văn Lang như mưa sa bão táp. Đô Hầu phóng ngựa xông tới chận đánh Hồ Thủ hai bên giao chiến khốc liệt. Đô Hầu nhờ học được võ công cao cường thanh trường đao như rồng bay phụng múa đánh cho Hồ Thủ tối tăm mặt mày. Hồ Thủ biết mình đánh không lại liền phun ra một vật sáng hầu giết chết Đô Hầu, cũng may lúc ấy trên hư không một con đại Bàng bay xuống nuốt mất. Đô Hầu không bỏ lở cơ hội thúc ngựa lao tới vớt cho một trường đao Hồ Thủ hồn lìa khỏi xác hiện nguyên hình là con Beo to lớn.
Nói về Đồng Lân biết khó đánh lại Thiên Thủ con Rết thành Tinh bằng quăng lên không trung một sợi giây hô biến tức thời sợi dây tỏa hào quang bay xuống trói Thiên Thủ lại. Nhanh như chớp Đồng Lân chém cho một kiếm Thiên Thủ bỏ mạng rồi đời hiện nguyên hình là một con Rết to lớn. Quân Văn Lang thắng thế ào ào xông tới nuốt sạch quân Hồ.
Về sau có thơ rằng;

Nước Văn Lang xưa nay có chủ
Giặc Hồ kia mơ ngủ xâm lăng
Tưởng rằng Bách Việt dễ ăn
Nào hay bỏ mạng thây phơi khắp cùng
Một Dân Tộc Tiên Rồng bất khuất
Lòng hiếu trung cáo vút trời mây
Vì non vì nước chung tay
Triệu người như một bủa vây khắp cùng
Giặc Hồ bỏ mạng tiêu đời
Xâm lăng Bách Việt chẳng còn một tên

Đây nói về Võ Hầu Đại Tướng Quân thống lãnh đại binh đánh thẳng vào trung tâm đầu não giặc Hồ. Gặp phải một trận cuồng phong quân Văn Lang tốp đầu ngựa người bay bổng lên không khiếp hồn khiếp vía. Thần Gió ở trên mây thấy thế niệm chú hóa giải tức thời trận cuồng phong biến mất. Yêu Vương Hồ Đại Tiên. Thấy phép mình bị phá liền hóa ra phép khác làm cho trời đất tối mù tốt mịt tiếng Hổ Báo, Sư Tử, gầm rung chuyển núi rừng quân Văn Lang ngựa người hổn loạn. Thần Ánh Sáng ở trên không thấy thế quăng lên không trung một vật hào quang tỏa sáng phá tan đi bóng tối u minh. Tức thời trước mặt quân Văn Lang xuất hiện một người thân hình to lớn mình người đầu Cáo mình Hổ, cao gấp ba người thường chính là Yêu Vương Hồ Đại Tiên. Con Cáo Chúa tu luyện nghìn năm thành người, nhe nanh khè ra lửa như muốn đốt sạch quân Văn Lang. Võ Hầu dương cung bắt một phát trúng ngay đầu Hồ Đại Tiên nhưng chẳng hề hấn gì chỉ làm Hồ Đại Tiên tức giận. phun lửa đỏ trời thiêu đốt quân Văn Lang. Võ Hầu lấy làm kinh hãi chưa biết phải làm sao. Ở trên không trung Thần Mưa thấy thế liền hóa phép hóa ra một trận mưa dập tắc biển lửa.
Hồ Đại Tiên càng tức giận hóa bàn tay thành bàn tay khổng lồ chụp một cái là toi mạng cả chục người trước tình thế nguy cơ bất lợi cho quân Văn Lang. Các Thần đồng loạt ra tay Thần Gió, Thần Mây, Thần Ánh Sáng, Thần Mưa, Thần Núi, mỗi Thần một phía đồng loạt tấn công Hồ Đại Tiên. Không bỏ lở cơ hội Võ Hầu phất cờ ra lịnh quân binh ào ào xông tới chem xối xả vào Quân Hồ Quảng như ăn gỏi húp cháo thây ngã như rạ . Năm vị Thần cũng tiêu diệt được Hồ Đại Tiên. Hồ Tiên chết hiện nguyên hình là con Cáo to lớn như con trâu mộng.
Thơ rằng;

Yêu Tinh gặp phải Tiên Rồng
Coi như chấm hết xong đời yêu tinh
Uổng công tu luyện nghìn năm
Chỉ vì tham muốn núi sông của người
Gặp ai không gặp con trời
Rền vang khí phách hào hùng dậy non
Giáo gươm cung kiếm rền vang
Ngựa người tràn ngập hò reo dậy trời
Quân Hồ lớp lớp đi đời
Thi nhau bỏ mạng sa trường phơi thây
Văn Lang đâu phải dễ chơi
Ra đi thời có hết mong ngày về

Nói về quân Văn Lang quét sạch quân Thổ Phỉ cũng như Quân Hồ Quảng. Đem lại sự bình yên cho bờ cõi biên giới Văn Lang.
Võ Hầu khao thưởng quân binh mấy ngày cũng như thay mặt Quốc Vương cảm tạ các vị Thần đến giúp nguyện về triều tâu lên cho Quốc Vương Bệ Hạ biết. Hai vị Đạo Sĩ Tô Pha, Đồng Lân cũng từ biệt Võ Hầu gởi lời thăm hỏi đến Quốc Vương Bệ Hạ. Trên đường thu quân trở về Kinh Đô dân chúng Bách Việt Văn Lang hai bên đường hò reo ca ngợi. Khi ấy có một Ông Lão từ trong dân chúng bước ra trông có vẻ Tiên Phong Đạo Cốt đến trước ngựa Võ Hầu chấp tay thi lễ nói: Tướng quân là người anh dũng tài năng xuất chúng chưa đầy hai tháng mà đánh tan quân Thổ Phỉ cũng như quân Hồ Quảng. Trong thiên hạ được mấy người như vậy.

Võ Hầu xuống ngựa thi lễ nói: Thưa Lão Bá Võ Hầu tôi không tài cán chi đâu. Mà do lòng Dân tràn đầy trách nhiệm, bổn phận, người nào cũng yêu nước tận Trung tận Hiếu với non sông ai nấy cũng hết lòng bảo vệ những gì mà Cha Ông để lại. Cũng như cái Đức Quốc Vương Bệ Hạ quá lớn yêu Dân như con của mình. Nên Võ Hầu tôi đi đến đâu cũng được Dân chúng ủng hộ không những về vật chất lẫn tinh thần, mà còn xung phong đi đánh giặc. Nên tôi mới đánh đâu thắng đó. Tóm lại là do Đức thương Dân của Bệ Hạ, lòng Trung Hiếu trách nhiệm bổn phận của người dân, dễ nghìn lần không dân cũng chịu, khó nghìn lần dân liệu cũng xong,

Ông Lão nghe xong liền khen rằng: Đúng là bậc hiền tài hiểu rõ đâu là cái gốc làm nên thắng lợi. Nhờ đó mà Đức Nhân tỏa sáng. Hiểu rõ cái Đức trị Quốc của Vua, thấu đạt nội lực sức mạnh của toàn Dân, thắng không kêu bại không không nản lúc nào cũng bình thản trụ vững nơi Nhân Nghĩa, Đức Tài phân minh. Tương lai của Võ Hầu Tướng Quân không sao lường trước được. Nói xong Ông Lão lẫn vào Dân chúng không ai nhìn thấy Ông Lão ấy nữa. Câu chuyện Võ Hầu cùng Ông Lão trao đổi được Dân chúng ca tụng đến tận tai Hùng Linh Lang Quốc Vương, cùng các Quan văn, võ. Có người cho rằng Võ Hầu là người khiêm cung nên mới nói những câu như vậy, có người lại cho rằng Võ Hầu khéo nịnh biết lấy lòng nhân dân lấy lòng Quốc Vương. Hùng Linh Lang nghe các quan bàn tính về Võ Hầu như vậy bằng nói: Mấy bữa nữa thời Võ Hầu Tướng Quân về đến nơi. Mọi việc sẽ được sáng tỏ. Không nên bàn tính đánh giá sai sự thật khi chưa tai nghe mắt thấy.

Võ Hầu trở về kinh đô vang dội chiến công, Dân chúng kinh đô ca ngợi không hết lời. Sáng hôm sau vào chầu Quốc Vương Bệ Hạ. Bá quan văn võ chào đón Võ Hầu như chào đón một người hùng Dân Tộc. Võ Hầu dâng sớ tâu lên những người có công, cũng như dâng lên chiến lợi phẩm vàng, bạc, ngọc ngà châu báu. đã lấy được từ quân Thổ Phỉ cũng như quân Hồ Quảng nhiều vô số nguyện vẹn không mất dù chỉ là một lượng.

Hùng Linh Lang Quốc Vương, nhìn Võ Hầu rồi khen rằng:  Võ Hầu tướng quân tuy tuổi còn trẻ, nhưng tài giỏi cơ trí hơn người, ít ai sánh kịp, làm khiếp hồn những tên có mưu đồ xâm lược. Chỉ có 5 vạn quân mà dẹp yên bờ cõi. Thu nhiều chuyến lợi phẩm về cho đất nước. Phải nói là kỳ tài vài trăm năm trở lại đây không ai hơn được tướng quân.

Võ Hầu nghe Quốc Vương Bệ Hạ khen như vậy liền quỳ xuống thưa:
Muôn tâu Bệ Hạ. Hạ Thần không phải thật sự tài giỏi như Bệ Hạ khen đâu. Nếu Bệ Hạ không có lòng thương Dân cũng như xem thường hiền tài, coi hiền tài chỉ là tôi tớ. Chỉ biết lo cho bản thân cho ngai vàng của mình, thời nhất định Dân chúng sẽ không ủng hộ Hạ Thần chống giặc biên giới, người tài lẫn tránh lấy đâu ra sức mạnh đánh bại quân giặc nhanh chóng dễ dàng. Sự thành công thắng lợi của Hạ Thần trăm đều thuận lợi.

Là do cái Đức của Quốc Vương Bệ Hạ quá lớn. Lòng Dân yêu mến Quốc Vương Bệ Hạ như Cha hết lòng vì Bệ Hạ. Nên Thần dẫn quân đến đâu Dân chúng ủng hộ đến đó. Không chỉ cống hiến lương thực mà còn cống hiến cả sinh mạng theo quân binh đánh giặc lên đến năm vạn người. Lại được các cao nhân Đạo Sĩ. Các vị Thần cũng đến tham gia đánh giặc. Dù cho Bệ Hạ có sai một người khác đi nữa cũng sẽ đem lại chiến thắng vẻ vang.
Bệ Hạ luôn lấy Đạo Đức làm đầu nhất là giáo dục về truyền thống anh linh dựng nước giữ nước, cũng như tự tôn Dân Tộc tự hào. Nên mỗi người Dân Bách Việt Văn Lang phải có trách nhiệm bổn phận đối với non sông đất nước.
Nói tóm lại: Đức Bệ Hạ càng lớn thời sự đem lại chiến thắng mọi mặt trong nước càng cao, kể cả chống quân xâm lược. Đức Bệ Hạ càng xuống thấp trở thành hôn quân, dù cho Hạ Thần có tài trùm thiên hạ cũng dẫn đến thất bại. Chữ tài của Thần đi đôi với chữ tai mà thôi. Vì lòng Dân đã mất. Gia tài sản lớn nhất của Bệ Hạ. Chính là lòng Dân.

Cả triều Thần nghe Võ Hầu phân giải như vậy mới hiểu ra một điều. Đạo làm Vua chính là hiển lộ cái Đức. Trọng dụng cái Tài. Coi Nhân Tài như sinh mạng chính mình. Vị Vua hết mực tôn thờ Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp, thời chính là Minh Quân. Còn những ai ganh tị cái Tài hiển lộ chủ nghĩa cá nhân, trù dập nhân Tài, đi đến độc tài độc trị hầu hết là Hôn Quân Vô Đạo. Làm tướng mà kiêu ngạo không rõ cái gốc cơ bản của sự thành công chỉ là tướng võ phu khó mà đạt đến đỉnh cao được.
Nhìn số lượng vàng bạc ngọc ngà châu báu quá lớn mà không đánh động được lòng tham của Võ Hầu. Hùng Linh Lang Quốc Vương thở dài nói: Số vàng bạc châu báu kia đối với Tướng Quân Võ Hầu nó chỉ là vật vô tri. Châu báu của Võ Hầu tướng quân là lòng yêu nước thương dân, thứ quý nhất của Võ Hầu tướng quân là lòng Trung Hiếu, Nhân nghĩa. Nơi Võ Hầu tướng quân quan tâm là lòng kiên định đặt chữ tín lên hàng đầu. Ta không biết phong cho tướng quân chức gì ngoài chức Võ Vương Tổng Trì nền Quốc Đạo. Tướng quân là Bụt, Thánh, Tiên, Thần, Chúa chốn nhân gian.

Đúng như những gì Ông Lão nói Võ Hầu Tướng Quân về sau lên làm Võ Vương danh tiếng lừng lẫy thiên hạ.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————-