LÈO LÁI CON THUYỀN

Em về Nguồn Cội tựa nương
Cho lòng thanh thản dứt đi nỗi sầu
Cho đời lặng bóng bể dâu
Cho thuyền nhẹ lướt trên sông an lành
Chờ cho rét hết đông tàn
Thời em trở lại ươm mầm tầm xuân
Đón chào ánh sáng bình minh
Cho đời bay bổng cho tình đắp xây
Vườn xuân ong bướm lượn bay
Đào mai hé nụ cho ai ngắm nhìn
Tính tang, tang tính, tang tình
Cái khôn tỏa sáng loại trừ cái ngu
Biết thời biết thế tiến lui
Con thuyền lèo lái đến nơi yên bình
***
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————-