ĐỀ 89

Văn Học Nghị Luận

Chiến tranh đi qua để lại bao khó khăn cho cuộc sống, nhất là lòng hận thù từ đời Cha sang đời Con đời Cháu, vết thương tan rã đoàn kết cứ rỉ máu nhiều khi càng lở lóa thêm ra. Mùi tanh hôi của lòng hận thù thật khó ngửi. Ở trên đời không phải ai cũng vượt qua lòng hận thù, đây là việc làm không phải đễ, phải có ý chí của bậc thượng thừa mới vượt qua nổi, bằng không cứ trải qua nhiều đời nó tự phai lợt khỏa lấp lần.

Nói như vậy không có nghĩa là chúng Ta không vượt qua được, nếu chúng Ta có cả sự quyết tâm hiểu rõ oan oan tương báo hết đời nầy sang đời khác, Chi bằng lấy oán trả ân, oán hận tự hết. Đời con cháu khỏi đi vào cảnh khổ. Sự giác Ngộ ấy vượt qua mọi hoàn cảnh chướng ngại đạt đến Tâm nguyện của sự giải thoát.

Đã là cõi trần chỉ là cõi giả tạm, lại là cõi trường thi tiến hóa Linh Hồn, những cái lợi và mặt hại, những cái được và cái mất luôn đối nghịch nhau chúng Ta phải biết tháo gở làm giảm bớt những tai họa đem đến.
Điều Thiêng liêng nhất của Dân Tộc chính là đoàn kết và sống hòa bình, thương yêu và xả bỏ hận thù. Lịch sử đã chứng minh tình yêu thương có thể xoay chuyển cả hoàn cầu, tình yêu thương gắng liền với Văn Chương thì không có gì chống đở nổi.

Văn Học yêu thương được coi như thiên tính của một Dân Tộc trong mỗi Tâm Hồn người Việt. Lòng thương Dân luôn được đánh giá cao phát ra nhiều âm điệu làm rung động lòng người, thấm vào lòng người đến từng thớ thịt.
Muốn xóa đi lòng hận thù do chiến tranh để lại, lòng yêu thương là một chủ đề lớn luôn đề cập đến, khuyến khích con người vượt qua hận thù đem lại sự thanh bình cho quê hương, cũng như tương lai thanh bình cho con cháu.

Để chấm dứt hận thù cũng như đi vào đoàn kết Dân Tộc trong các kinh sấm có dạy muốn làm được cao cả như vậy thời Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng hồi hương trở về Cội Nguồn xâm nhập Kinh, Thơ chuyển hóa Ý Thức giàu tính nhân đạo làm cho con người giác ngộ nhận thức ra được nhiều vấn đề chỉ có yêu thương đoàn kết mới đem lại sự Văn Minh.
Văn Hóa Cội Nguồn là dòng sông Yêu Thương lớn của Dân Tộc luôn kết dính các Dân Tộc lại với nhau, gọi là đoàn kết keo sơn, tạo lên sức mạnh của Dân Tộc Văn Lang, nay là Dân Tộc Việt Nam.

Dòng máu của Dân Tộc Việt Nam luôn là dòng máu ưa chuộng hòa bình không thích chiến tranh, khao khát Tự Do, Nhân Quyền, Dân Chủ. Có thể nói tình yêu thương là phép mầu kì diệu làm cho cuộc sống trở thành mùa xuân, làm thay đổi dòng đời từ đói nghèo lạc hậu trở thành Dân giàu nước mạnh, xã hội Công bằng văn minh.

vậy vì đâu nên nổi hận thù, phải chăng Dân Tộc chúng Ta đã lạc Cội lạc Nguồn, sống trong môi trường thiếu Văn Hóa lành mạnh, hấp thụ Văn Hóa độc hại làm băng hoại Đạo Đức dẫn đến cực đoan trong lối sống. Đưa Dân Tộc đến cảnh suy vong nhất là sa lầy vào Văn Hóa độc hại chủ nghĩa vô thần. Đưa đất nước đến bờ vực thẳm.
Một Dân Tộc dù có nghị lực đến đâu, không sợ ngăn sông cách núi, không sợ núi đao, biển kiếm, anh hùng bất khuất, nhưng khi lạc Nguồn mất Cội thời biến thành nhu nhược thấp hèn khiếp sợ ngoại bang dẫn đến nô lệ ngoại bang.
Sống lạc Nguồn mất Cội là sống mất đi lý tưởng, sống chỉ biết vì tiền và danh lợi sự đoàn kết Dân Tộc cũng không còn nói gì đến Bầu, Bí tương thân bó đủa đã rời ra từng nhóm nhỏ, tường chiếc lẻ sức mạnh nội lực không còn lấy đâu ra sức mạnh đánh bại ngoại xâm giữ vững độc lập đất nước.

Nói tóm lại: Bài học lớn nhất cho chúng Ta là noi gương những gì Ông Cha Ta từng làm nhất là thời đại mở màn dựng nước giữ nước Bách Việt Văn Lang đoàn kết nội lực Dân Tộc hùng mạnh, Dân Giàu Nước Mạnh thời nước nào mà dám xâm lược. Kéo dài độc lập 2701 năm trên thế giới toàn cầu thời đó không có một đất nước nào sánh kịp.
Niềm kiêu hãnh về truyền thống dựng nước giữ nước, những bài học đoàn kết, như lá lành đùm lá rách, bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn, chị ngã em nân, chung lưng đấu cật, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, một Dân Tộc có truyền thống tốt đẹp như vậy sao chúng Ta lại bỏ quên.

Văn Học Nghị Luận : Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————————-