NGÁN THAY

NGÁN THAY

Ôi ngán thay, cho thế thời, thời thế
Buồn nhiều hơn, nào được mấy sự vui
Ôi cuộc sống, những chơi vơi lạc lỏng
Rồi về đâu, Ta biết phải về đâu
Bổng nhìn thấy, một bình minh tỏa sáng
Rõ con đường, niềm siêu thoát hồn linh
Ôi sung sướng, một niềm vui khôn tả
Giữa hồng trần, đời trôi nổi lênh đênh
Và từ đây, không thấy mình đơn lẽ
Trên con đường, rộn rã bước Rồng Tiên
***
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————–

Leave a Reply