ĐỀ 80

Văn Học Nghị Luận

Bệnh xem nhẹ Văn Hóa Cội Nguồn ý thức lệch lạc, không có trách nhiệm về Ông Cha, những khuyết điểm lạc Cội lạc Nguồn tồn tại trong con người. Nó ảnh hưởng rất lớn đến đoàn kết Dân Tộc, chia rẽ Dân Tộc làm cho Dân Tộc suy yếu.
Căn bệnh vô trách nhiệm đối với Cội Nguồn Dân Tộc, những ý thức rỗng tuếch có thể nói đánh mất lòng trung hiếu đối với Cha Ông, cuối cùng chẳng ra sao như cây mất Gốc tự héo cành rũ ngọn.

Sự yêu nước của họ chỉ là giả dối lớp vỏ che đậy bên ngoài, đứng trước những con người như thế chúng Ta phải làm gì để khỏi bị lừa. Hồ Tinh giả nhân giả nghĩa miệng nói yêu nước nhưng thật ra chỉ vì cái lợi riêng của bản thân cái danh cái lợi lớn hơn Tổ Tiên Ông Cha.
Để cảnh giác mỗi người chúng Ta phải bật đèn trí huệ nhìn rõ cái đuôi thập thò trong vỏ bọc yêu nước thương Dân. Bệnh xem nhẹ Cội Nguồn là mối lo ngại cho đất nước, dù cho họ là ai là vương, quan, tiến sĩ. Chẳng qua là thời thế tạo lên Vương, Quan, cũng như tiến sĩ trên giấy tờ mà thôi.
Không phải Vương, Quan, tiến sĩ họ đều là những người yêu nước, cũng khối người phản Dân hại nước. Có thể nhìn thấy chẳng thiếu gì người như thế, nhất là trong Chế Độ Thể Chế độc tài độc trị.

Những người phản Dân hại nước họ đã mờ mắt trước danh vọng địa vị, gạt bỏ Ông Cha Cội Nguồn cũng như gạt bỏ Dân Tộc qua một bên, thật đáng buồn cho những ai quên Cội quên Nguồn tôn thờ học thuyết ngoại bang mà quên đi truyên thống Anh Linh dựng nước giữ nước.
Chỉ lo tranh giành đất nước không cần đếm xỉa gì đến người dựng nước lộ cái đuôi Cáo Già quá dài, miệng lúc nào cũng nói, uống nước nhớ Nguồn, Ăn Quả nhớ người trồng cây. Nhưng thật ra họ nào có tôn thờ người dựng nước cũng như tôn thờ người có công giữ nước. Mà chỉ tôn thờ Bè Phái, Đảng Phái. Thà mất nước còn hơn mất Đảng Phái. Bè Phái.

Sự tranh giành đất nước đấu đá lẫn nhau thắng là Vua thua cho là Giặc, xem đi xét lại Giặc với Vua cũng chẳng khác gì nhau. Có ai vì non sông đất nước đâu chỉ vì danh vì lợi mà thôi, dẫn đến đất nước cứ mãi điêu tàn tư tưởng hướng ngoại đi vào lệ thuộc ngoại bang làm điêu đứng Dân Tộc.

Sự thống trị của kẻ lạc Ngồn lạc Cội, không những làm hại đất nước, mà còn làm hại đến truyền thống anh linh dựng nước giữ nước của Dân Tộc. Những kẻ chỉ vì cái lợi vứt bỏ Hiếu Trung, Nhân, Nghĩa coi Ông Cha không ra gì chỉ là những kẻ hư danh không có thực học. Thiếu đi căn bản của Đạo làm người. Sự lạc Cội lạc Nguồn mà dẫn dắt Dân Tộc chỉ đi vào cảnh nồi da xáo thịt lệ thuộc nô lệ ngoại bang mà thôi.
Đánh mất Cội nguồn dù là Ông gì đi nữa cũng không xứng đáng dìu dắt Dân Tộc. Họ chỉ xứng đáng ở cảnh giới đấu đá nhau trong danh lợi hảo huyền. Học cao hiểu rộng Tiến Sị Ông Nghè, Ông to Bà lớn mà biết phát huy truyền thống tôn thờ Cội Nguồn đem lại sự bình yên cho Dân Tộc thời tốt đẹp biết là bao. Thực danh học cao hiểu rộng, thực danh Tiến Sĩ, Ông Nghè, Ông To Bà Lớn. Hiếu, Trung, Nhân, Nghĩa sáng chóa.

Đáng buồn thay sự trái tai, gai mắt Tổ Tiên Ông Cha không thờ, thờ người xa lạ ngoại bang ngoài đường thế mà lại xưng Ông nầy Bà nọ. Chúng Ta phải loại những thành phần mất Gốc không để chúng có cơ hội làm hại non sông đất nước, gieo mầm tại họa cho con cháu mai sau.
Mất đi Văn Hóa Cội Nguồn dẫn đến mất ý thức hệ Dân Tộc, thời làm sao đất nước đứng vững được, dòng chảy yêu Nguồn mến Cội khô kiệt nó làm cho Dân Tộc suy yếu, không còn đứng vững được sa ngã vào lệ thuộc dẫn đến nô lệ.

Dân Tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng cần phải hồi hương trở về Cội Nguồn, đứng vững trên đôi chân Dân Tộc tạo lên lên sức mạnh Dân Tộc, những thế hệ kế tiếp phải tắm mình trên dòng chảy Truyền Thống, tự hào về Ông Cha tự hào về Nguồn Cội của Dân Tộc mình.
Thực ra tiếng chuông cảnh báo lạc Cội mất Nguồn vô cùng nguy hại không phải chỉ mới có hôm nay mà đã từ lâu. Từ khi Quốc Tổ về trời. Đã Lạc Cội mất Nguồn, dù cho có tài giỏi đến đâu cũng không đoàn kết được Dân Tộc. Dẫn đến chiến tranh tàn sát lẫn nhau, tạo điều kiện thuận lợi cho ngoại xâm, có cơ hội xâm lược dẫn đến nô lệ mất nước.

Vì vậy nâng cao chất lượng nhận thức hiểu biết về Nguồn Cội là điều cần thiết phải nói là cấp bách, lấy lại khí thế hào hùng của một Dân Tộc đã từng làm khiếp đảm quân xâm lược.
Những ai yêu Văn Hóa Cội Nguồn thật đáng ca ngợi. Những ai xem nhẹ Văn Hóa Cội Nguồn thật đáng chỉ trích. Thậm chí loại bỏ ra khỏi bộ máy chính quyền ngừa hậu họa về sau.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————