ĐỀ 78

Văn Học Nghị Luận

Phí bỏ thời gian lãng phí thời giờ, là điều chúng Ta không nên làm. Coi trọng thời gian, quý trọng thời giờ, phải biết tận dụng thời gian, vì thời gian không thể mua bằng tiền hay dùng quyền lực kéo níu lại được.
Thời gian là báu vật quý nhất trong cuộc đời, thời gian đối với người truyền giáo là vô cùng quan trọng, thời gian sẽ cho người truyền giáo làm nên nghiệp lớn, cũng như tận độ không biết bao nhiêu là người.

Những ai biết quý trọng thời gian người ấy sẽ được nhiều hơn tất cả. Sự sống con người là một khoản thời gian nhất định, bỏ phí thời gian là bỏ phí những gì quý nhất mà con người đã có
Ví dụ: Con người thời gian chỉ sống được 80 năm là nói người sống thọ. 20 năm là tuổi trẻ 20 năm là tuổi già, chỉ còn thời gian là 40 năm để làm ra nhiều thứ, nhất là hội nhập Văn Hóa Cội Nguồn nhờ trí lực sung mãn vào giai đoạn trung niên từ 30 đến 50 nhận thức chín chắn mau thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Ở vào thời gian độ tuổi nầy thường làm nên nghiệp lớn, nhất là lập đại công truyền kinh thuyết giáo, dìu dắt nhân loại trở về trời. Cũng như lập công vì Dân vì Nước, lập công trong nền Quốc Đạo. Công danh sáng chói lưu danh đến muôn đời. Ít mấy ai hiểu rõ thời gian là quý hiếm trừ trường hợp những người có đầu óc kinh doanh. Hoặc đang thi đấu, hay những cuộc thi bằng cấp thì mới nhận ra thời gian là rất quý. Có thời gian thời hoàn thành ý nguyện của mình.

Còn đại đa số vì không biết thời gian là quý hiếm, tiêu tốn quá nhiều thời gian, thời gian đi vào trung niên từ 30 đến 50 là thời gian quý hiếm nhất của đời người bỏ qua một giờ thời gian nầy thời đáng tiếc biết bao.
Thời gian là báu vật là tài sản của con người, muốn làm nên một sự nghiệp, dù là sự nghiệp gì đều phải có thời gian. Nhất là tận dụng từng phút đọc Kinh Thơ, từng phút truyền Kinh, Thơ, từng phút nghĩ Thiện hành Thiện. Nhờ vào sự tận dụng thời gian mà làm nên tất cả. Kể cả trở thành Phật Tổ, Thánh Tổ, Tiên Tổ, Thần Tổ, Chúa Tổ, cũng như làm lên các vị Vua Trời, Chúa Trời.

Giá trị thời gian quả là to lớn, nếu biết tận dụng thời gian vào việc nghiên cứu Kinh Thơ cũng như truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn, thời sự gặt hái kết quả phải nói là không thể nghĩ bàn, những ai lãng phí thời gian là tự mình đánh mất những gì quý nhất của đời mình. Thì không phải làm ra cũng không phải tìm được, mua được. Thời Gian là do Tạo Hóa ban phát cho mỗi con người lượng thời gian nhất định để làm lên những gì mà con người muốn.

Hỡi những ai đang lãng phí thời gian, là tự đánh mất thời gian quý giá nhất của đời mình, khi thức tỉnh thời đã quá muộn, thời gian sẽ không bao giờ trở lại với chúng Ta. Hết thời gian có nghĩa là chúng Ta chửng bị rời khỏi trường thi chốn hồng trần. Thời gian một đời người mà Tạo Hóa đã ban cho chúng Ta để chúng Ta làm nên những gì chúng Ta muốn. Thời gian cho chúng Ta làm thay đổi vận mệnh từ ác sang Thiện. Từ tội chuyển sang phúc, từ dốt ngu trở thành thông minh trí tuệ, từ sa đọa trở thành siêu thoát. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Thời gian sẽ cho Ta chuyển đổi số mạng nghiệp thức trở lại Thiên Đàng Cực Lạc, thời gian cho chúng Ta trở thành Chánh Đẳng Chánh Giác. Thời gian cho chúng Ta thành lập Quốc Độ trên các tầng trời cõi trời. Hãy ngay bây giờ biết tận dụng thời gian ra sức đọc Kinh, Thơ, Triết, Sử, Văn, Truyện, chửng bị hành trang về trời, cũng như truyền giáo tận độ nhân loại con người lập công lớn trong Văn Hóa Cội Nguồn

Tóm lại: Biết vận dụng thời gian làm nên những việc to lớn như truyền kinh, thơ, thuyết giáo. Góp nhặt lời dạy Cha Trời lời dạy quý báu hơn kim cương ngọc ngà. Làm giàu cho Linh Hồn, hành trang trở lại Thiên Đàng Cực Lạc sống an vui vĩnh hằng trên các cõi trời tầng trời.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường, Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nuồn
————————————————-