ĐỀ 77

Văn Học Nghị Luận

Ở đời không ai là sống mãi và cuối cùng cũng phải chết có nghĩa là đã mãn kiếp trần, nhưng khi mãn kiếp trần Hồn lìa khỏi xác họ mang theo được gì, đây là điều cần suy nghĩ. Linh Hồn ra đi bỏ lại sự giàu sang phú quý công danh lợi lộc tiền bạc nhà lầu xe hơi, với hai bàn tay trắng của Trần trả lại cho Trần. Lúc Linh Hồn ra đi của cải vật chất đều bỏ lại chỉ mang theo cái nghiệp Ác, Thiện nhất là Kinh, Thơ là hành trang quý báu nhất Linh Hồn mãi mãi mang theo, ôi thật đáng tiếc biết bao, những Tâm Hồn không có câu Kinh câu Thơ nào, khi ngộ ra thì không còn cứu vãn được nữa nghèo Đạo Đức dốt Kinh Thơ, lại mang theo nghiệp dữ tránh sao cho khỏi đọa đày nơi Địa Ngục Âm Phủ,

Chí tang bồng hồ thỉ mà lạc Nguồn lạc Cội cũng chỉ như không, dù giàu có vàng muôn bạc đỉnh, không một chữ Kinh Thơ cũng bằng thừa. Dẫu cho quyền cao chức trọng đến đâu Cội Nguồn Văn Hóa không xem, thì coi như không có gì cả chết đi tay trắng Hồn Linh theo nghiệp sa đọa dập vùi đọa đày muôn kiếp. Ở trên đời nầy không có gì quý hơn Văn Hóa Thiên Ý Cội Nguồn. Chỉ cần thuộc vài câu Kinh Thơ coi như đã thoát khỏi tam đồ khổ. Nếu biết hướng thiện thì được siêu sanh lên Thiên Đàng Cực Lạc.

Ở đời ai cũng biết vật thực là để nuôi thân xác, Văn, Kinh, Thơ, dưỡng nuôi Linh Hồn, trong sự sống xã hội đương nhiên phải có ngành nghề, không nghề nầy thì nghề khác vì thế ngành nghề không làm cho Linh Hồn giác Ngộ mà chỉ hiểu biết về ngành nghề mà thôi, muốn giác ngộ thời phải tìm hiểu qua Kinh, Thơ. Nhưng Thơ, Văn, Sách, truyện tầm thường dù cho đọc đến cả nhà sách cũng không thể nào siêu thoát Linh Hồn được. Không bằng đọc vài ba câu Kinh, Thơ trong Văn Hóa Cội Nguồn,

Muốn làm thay đổi tư duy con người từ phàm phu trở thành Chân Thiện. Chỉ có trong Văn Hóa Cội Nguồn. Quốc Tổ từ trên Trời lâm phàm xuống cõi Trần Gian, không mang theo vàng bạc châu báu xuống, mà chỉ mang theo Văn Hóa Cội Nguồn truyền lại cho con cháu Việt Nam nói riêng thế giới nói chung.
Người Việt tuy thông minh, nhưng không có Văn Hóa đỉnh cao thì khó mà phát huy sự thông minh của chính mình. Vì vậy sự khôi phục Văn Hóa Cội Nguồn phải nói là vô cùng cấp bách, vừa khai Dân Trí, vừa chấn hưng Dân Khí, vừa đối kháng lại Văn Hóa độc hại ngoại lai, đang ồ ạt xâm nhập vào nước Ta.

Mở cửa giao lưu Văn Hóa là điều nên làm, nhưng Văn Hóa chúng Ta quá tầm thường thời sự giao lưu Văn Hóa ấy chỉ làm thiệt hại cho nước nhà chúng Ta. Khi Văn Hóa họ cao hơn Văn Hóa chúng Ta trên nhiều lĩnh có thể nói Văn Hóa của họ lôi kéo dân Dân Tộc chúng Ta theo định hướng của họ.
Dân Tộc chúng Ta vốn đã lạc Cội lạc Nguồn sẽ bị Văn Hóa Ngoại Lai xoay chuyển theo chiều hướng của họ. chia năm xẻ bảy Dân Tọc theo chiều hướng Văn Hóa của nhiều nước. Dẫn đến lệ thuộc của nhiều nước.
Để trụ vững, đứng vững của Dân Tộc. Văn Hóa Cội Nguồn chính là nền tản trụ vững, đứng vững của Dân Tộc, như nhà có nền móng, như cây có Gốc, không bị đổ ngã trước Văn Hóa Ngoại Lai, hiểu được sự trường tồn của Dân Tộc là điều khó khăn, sống theo Định Luật trường tồn lại càng khó khăn hơn nữa, nhưng không phải vì sự khó khăn ấy mà bỏ qua không làm được. Trong khi Dân Tộc Việt Nam đã có trong tay Văn Hóa Cội Nguồn.

Tóm lại: Sống có lí tưởng sống có mục đích, tức là sống vì Dân vì Nước, sống vì đời vì nhân loại, thời dù khó khăn đến cở nào chúng Ta cũng có thể vượt qua, ở đời không ai là sống mãi. Do đó chúng Ta phải sống thật có ý nghĩ sống vì đời, sống cho nhân loại. Sống cho đất nước non sông, sống theo gương Quốc Tổ. Kế thừa những gì mà Quốc Tổ để lại cho con cháu Tiên Rồng chúng Ta. Làm cho Dân Tộc chúng Ta trở thành Dân Tộc văn minh, Dân Tộc Thần Thánh, Dân Tộc anh hùng như thời dựng nước Ông Cha Ta.

Văn Học Nghị Luận: Là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích. Làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Học cá chép hóa Rồng. Từ phàm phu trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.
Một Dân Tộc bình thường, trở thành Dân Tộc phi thường. -Dân Tộc Thần, Thánh.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————————