MẤT GỐC
Vô tình vô nghĩa, vô lương tâm
Sống cuồng sống loạn, sống bất nhân
Cứ mãi hại dân, cùng hại nước
Làm cho thời thế, mãi cuồng điên
Truyền thống Cha Ông, không nghĩ đến
Chỉ lo tranh đấu, hận triền miên
Để rồi mang họa, không lối thoát
Lạc Cội chính là, mọi căn nguyên
Bản sao tồn tại, đời mất Gốc
Dẫn đường nô lệ, khổ gánh khiêng
Hãy tỉnh lại đi, về Nguồn Cội
Làm lại cuộc đời, dứt tối tăm
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————–
