BỪNG GIÁC NGỘ
Kể từ khi, tôi trở lại Cội Nguồn
Cuộc đời tôi, như đã bừng giác ngộ
Tôi đã hiểu, những gì là sự thật
Nên không còn, lo lắng những ưu tư
Hết lạc đường, lặng lội những bơ vơ
Cảnh bèo trôi, mãi lang thang vô định
Nhiễm ác trần, đã sanh ra nhiều bệnh
Bệnh cúi luồn, bệnh sợ hãi lo âu
Sống cuộc sống, đầy khốn khổ lao đao
Giờ tôi đã, bước chân vào sống mới
Đầy mùa xuân, hết không còn tăm tối
Trở về Nguồn, niềm hạnh phúc an vui
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————
