ĐỀ 19

Lặng lội tìm đường cứu nước khắp cùng thế giới, lạy dạ khẩn cầu nước nầy nước nọ giúp đở, mới nghe qua thời thật là cảm động tưởng đâu là yêu nước lắm. Nhưng thật ra đi theo ngoại bang, cầu cứu ngoại bang giúp đở cho Bè Đảng của mình, đánh bại Bè Đảng khác, kẻ theo Nga, Tàu, người theo Pháp, Mĩ. Tàn sát lẫn nhau nồi da nấu thịt, tương tàn anh em, tìm đường cứu nước theo kiểu đặc biệt nầy bao lớp Ông Cha chưa bao giờ dám nghĩ tới. Nói gì đến hành động rước Voi dày Mã Tổ, cõng Rắn cắn Gà nhà. Đây gọi là tìm đường cứu nước sao ?

Sự tìm đường cứu nước theo kiểu đặc biệt nầy đưa dân tộc Việt Nam đến bờ vực thẳm không những làm tan nát đất nước, mà còn đổ không biết bao xương máu hàng triệu triệu người chết thê chết thảm những người chết thê thảm ấy không phải là giặc mà là anh em Đồng Bào Việt Nam con cháu Tiên Rồng.

Vất vả trăm chiều nhờ nước nầy ủng hộ, nước kia giúp đở mạnh tay tàn sát anh em lẫn nhau, giờ đây ngồi lại mới biết vinh quang nổi gì khi người dân Việt chém giết người dân Việt một Dân Tộc mấy nghìn năm tình Đồng Loại nghĩa Đồng Bào. Miệng hô Lá Lành đùm bọc Lá Rách. Bầu ơi thương lấy Bí cùng tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn. Uống nước nhớ Nguồn ăn quả nhớ người trồng cây. Một con Ngựa đau cả Tàu bỏ cỏ. Chị ngã Em nâng vân. v..

Để phân tích làm rõ điều nầy. Anh, Em, tương tàn chỉ vì quyền lực. Đồng Loại giết nhau chỉ vì Bè Phái, việc làm như vậy có phải là cứu nước không ? Có liên quan gì đến đất nước đâu mà nói là cứu nước. Một sự đánh lừa đạt đến đỉnh cao nhưng cuối cùng cũng phải bại lộ. Đó chính là thời gian Tạo Hóa đã vạch trần tất cả những gì giả dối phỉnh lừa chúng dân.

Lá Lành dùm bọc Lá Rách, theo truyền thống Ông Cha có nghĩa người một nước phải biết san sẻ cho nhau đùm bọc Đồng Bào không chỉ ở vật chất mà cả ở tinh thần. Bè Phái, Đảng Phái chỉ là một phần nhỏ của đất nước việc sử dụng Thành Ngữ Ngôn Từ Lá Lành đùm bọc Lá Rách nầy, đánh tráo khái niệm. Dân Chúng ngỡ Bè Phái, Đảng Phái vì nước vì dân xúm xít nhau mà bảo vệ để rồi nhận lấy những đắng cay vì sự thật đã phơi bày quá rõ lá Lành là Đảng, lá rách là Dân. Sự độc tài độc trị của Đảng đã chứng minh là Đảng lá Lành chỉ cai trị lá Rách dân không lo cho dân. Nếu lo cho Dân thì không có cảnh độc tài độc trị. Đừng nghĩ rằng không ai làm rõ được sự dối trá của mình. Mà là thời gian sẽ vạch trần tất cả, những kẻ xem thường Tạo Hóa sẽ bị Tạo Hóa vạch trần theo thời gian năm tháng.

Bầu ơi thương lấy Bí cùng tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn, câu thành ngữ nầy là nói 54 Dân Tộc Anh, Em phải biết yêu thương nhau. không phải cái kiểu mầy theo Bè Phái tao, Đảng Phái tao, thì tao để không theo tao thì tao giết hoặc bỏ tù. Bầu, Bí kiểu mày không phải là Bầu, Bí tương thân mà Ông Cha đã dạy. Người Việt Nam giết người Việt Nam Bầu, Bí tương thân sao ? Sự đánh tráo ngôn từ, làm cho Dân lần tưởng Bè Phái, Đảng Phái thương dân tộc Việt Nam nên ra sức ủng hộ thậm chí hy sinh cho các Đảng Phái, Bè Phái. Nào hay đâu Bầu chẳng thương Bí gì cả. Bầu chỉ là Bầu, Đảng chỉ biết Bè Phái của Đảng. Đảng nào nghĩ đến Bí các dân tộc anh em khốn khổ. Nào nghĩ đến các Đảng Phái khác bị vùi dập đưới Thể Chế độc tài độc trị. Thế mà vẫn dùng Bầu, Bí tương thân đánh bóng cái Đảng của mình không đúng những gì Cha Ông đã truyền dạy.

Chị ngã Em nâng đâu không thấy, mà chỉ thấy Đảng Phái nầy tiêu diệt Đảng Phái kia. Bè Phái nầy tiêu diệt Bè Phái nọ. Các Bè Phái, Đảng Phái cùng chung một nước, cùng nghĩa Đồng Bào, cùng một Cội Nguồn, cùng chung Quốc Tổ. Sao lại phải loại trừ nhau, tàn sát nhau, thế mà nói Chị ngã Em nâng. Sự lợi dụng ngôn từ tốt đẹp trong truyền thống lừa phỉnh chúng Dân đã bị thời gian lột trần phơi bày tất cả.

Một con Ngựa đau cả Tàu bỏ cỏ. Có nghĩa là 54 Dân Tộc Anh Em cùng chung trong một tàu, hay một con thuyền Đại Việt. Dân Tộc nào đói khổ thì thây kệ, miễn là túi riêng tao cho đầy, bản thân tao sung sướng là được rồi. Thế mà Đảng Phái, Bè Phái nào cũng dùng ngôn từ nầy, để đánh bóng Đảng Phái mình, Bè Phái mình. Làm cho Dân chúng lầm tưởng Đảng Phái ấy Bè Phái ấy Đạo Đức gương mẫu, xúm nhau ra sức ủng hộ cho Bè Phái, Đảng Phái ấy. Nhưng Ông Trời có Mắt có nghĩa thời gian vạch trần phơi bày tất cả.

Nếu nói người Việt không tài ba làm sao biết đánh tráo những khái niệm sử dựng những Thành Ngữ Ngôn Từ tốt đẹp trong truyền thống anh linh dân tộc, làm của riêng cho Bè Phái, Đảng Phải của mình, đóng bóng Bè Phái, Đảng Phái của mình, làm cho Dân lầm tưởng Đảng Phái ấy Bè Phái ấy thật sự vì dân vì nước.

Những thành Ngữ ngôn từ tốt đẹp trong truyền thống triết lý Đạo Đức Nhân Văn Cha Ông truyền lại nói chung là trong Văn Hóa Cội Nguồn. Mà các Bè Phái, Đảng Phái đã lợi dụng đánh bóng Đảng Phái, Bè Phái của mình đánh lừa Dân Chúng.

Những Đảng Phái, Bè Phái nào đánh mất Cội Nguồn, xem nhẹ cội Nguồn rốt lại thời chẳng được gì. Không đoàn kết được dân tộc. Kẻ chạy theo Nga, Tàu, người theo Mĩ, trở thành đấu đá cấu xé lẫn nhau tạo ra bao tuồng hề sân khấu, công lao tranh giành quyền lực Đảng Phái, Bè Phái trở công cốc dã tràng. Đặt niềm tin vào sự hướng ngoại trở thành tay sai ngoại bang, được đánh tráo qua danh từ tốt đẹp như tìm đường cứu nước vì Dân Tộc vì Nước Non, nhưng thật ra chỉ vì Bè Đảng mà thôi. Thời gian mấy mươi năm đã phơi bày tất cả. Không thể chối cải vào đâu được. Bỏ Cội bỏ Nguồn chạy theo ngoại bang tức là đi sai quy luật trường tồn dân tộc. Mà dám nói rằng cứu nước cứu non cứu dân tộc.

Vì sao lại nói vậy. Tìm đường cứu nước mà đánh mất Cội Nguồn, xem nhẹ Cội Nguồn thời cứu nước cái gì, cứu ai khi cây mất Gốc rũ cành héo ngọn. Phải chăng làm một cuộc phí sức vô ích. Mà còn bị lịch sử lên án là rước voi về dày mả Tổ. Cõng rắn về cắn gà nhà. Đúng là anh hùng lạc Đạo cửa trời mất lối, cửa Địa Phủ rộng mở.

Bậc trí nhân cứu nước chẳng cần đi đâu ngồi ngay Gốc cội Nguồn cũng cố cái Gốc dân tộc cho vững đương nhiên Đại Thụ dân tộc sẽ sống còn vượt qua sóng gió vươn lên tươi cành tốt lá, đơm hoa kết quả sum sê.

Buồn cho những người anh hùng chỉ vì sai đường lạc Cội khổ nhọc chẳng biết bao nhiêu, rốt cuộc chỉ là khói mây, mà còn để lại danh tiếng không mấy tốt đẹp.

Cội Nguồn là chỗ tựa vững chắc hào lũy kiên cố. Không có thế lực ngoại bang nào xâm lược đánh bại được. Trụ vững Cội Nguồn phát huy nguồn nội lực vô biên, sức mạnh trí tuệ đa năng dân tộc. Sức mạnh lao động sáng tạo phát minh Khoa Học. Sức mạnh đoàn kết dân tộc. Sức mạnh vươn ra thế giới. Sức mạnh liên minh thế gới hai bên cùng có lợi. Sức mạnh nội lực tiềm năng truyền thống Anh Linh dân tộc vân vân… Thì lo gì mà không dân giàu nước mạnh. Đâu cần phải lệ thuộc ngoại bang.

Sự rời xa Nguồn Cội chạy theo các thế lực ngoại bang, tư tưởng hướng ngoại bỏ nội. Xem thường Quốc Nội xem thường Quốc Tổ xem thường tuyền thống Anh Linh Hồn Thiên dân tộc, là sự sai lầm vô cùng nghiêm trọng. Không những đưa dân tộc vào cảnh mất nước nộ lệ, mà còn làm cho dân tộc chia năm xẻ bảy đấu đá tương tàn lẫn nhau. gây ra chiến tranh nội chiến thê thảm.

Sự hướng ngoại đánh mất bản sắc dân tộc, rời bỏ Cội nguồn dù cho chiến thắng tới đâu, cũng trở về với con số không.

Thái độ hờ hửng với Cha Ông, đánh mất lòng Trung, Hiếu trở thành Bất Nhân, Bất Nghĩa với Cội Nguồn vô trách nhiệm đối với những gì Cha Ông đã trao lại. Mà chỉ tranh giành đấu đá. Mạnh được yếu thua, thắng xưng Vua thua cho là Giặc, Xem đi xét lại Giặc với Vua cũng là một thứ, chẳng tốt đẹp gì khi bỏ Cội bỏ Nguồn của chính mình. Còn vỗ ngực xưng xanh Ông nầy Bà nọ. Thật chẳng ra làm sao.

Uống nước nhớ Nguồn. Nguồn là ở đâu? Không lẽ Nguồn Cội Việt nam chính là Đảng Phái, Bè Phái ? Những ai cho Bè Phái, Đảng Phái chính là Nguồn Cội, thì còn học nữa học mãi chừng nào nhìn thấy Quốc Tổ, nhìn thấy Bách Việt Văn lang thời được coi như là thoát ra sự ngu dốt của mình.

Ăn quả nhớ người trồng cây. Ai là người dựng nước trồng lên cây Đại Thụ Dân Tộc cho con cháu thừa kế. Bè Đảng ư ? Tôn Giáo, Đạo Giáo ư. Nếu ai nghĩ như vậy thời còn phải tiếp tục học hỏi mãi mãi cho đến khi nào nhìn thấy được người trồng lên cây Đại Thụ dân tộc nầy, thì coi như hiểu được Nguồn Cội chân thật của sự đời đi vào chân thật nghĩa. Phân biệt đâu là chánh đâu là Tà. Hiểu rõ phi nghĩa chính nghĩa, trở thành Thiện nhân trí thức, tiến hóa Linh Hồn thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Những người chưa nhận thức được tầm quan trọng của Nguồn Cội. Là tự chửi mình vô trách nhiệm, thiếu ý thức, hững hờ Vô Tâm. Trở thành kẻ phản bội Cha Ông, đánh mất tư cách Công Dân, Nhân Cách, Đạo Đức, Phẩm Chất con người. Tự cho mình từ lỗ nẻ chui lên giành lấy giang san không cần nhớ ơn người dựng nước.

Một dân tộc mà bỏ Cội bỏ Nguồn, thì không nói cũng biết dân tộc đó chiệu nhiều nghiệt ngã, oan khiên, oan sai, ngang trái đi trên lộ trình tối tăm nhận lấy bao kết quả khốn khổ.

Thấm thía sự bỏ Nguồn lạc Cội là tất bật, bao đau thương, khổ chồng lên khổ, nạn chồng lên nạn.Tai ương hiểm họa luôn rình rập. Nhất là hiểm họa tương tàn, nồi da xáo thịt, nấu thịt, dẫn đường cho ngoại xâm xâm lược nước nhà. Kết quả là nô lệ.

Cứu non cứu nước, không màng đến Cội Nguồn.
Bày cuộc trò hề, rốt cuộc trở thành khói mây.
Xây dựng nước non, không cần đến Cội Gốc.
Là tự mình đào hố, vùi lấp danh dự sự nghiệp của
chính mình.
Như một định luật khẳng định. Đã gieo Nhân mất Gốc. Kết quả của nói tự héo ngọn rũ cành là đương nhiên.

Thời gian Tạo Hóa đã phơi bày những gì dối trá, cũng như lợi dụng Thành Ngữ ngôn từ những gì trong Văn Hóa Truyền Thống Cội Nguồn đánh bóng cho Đảng Phái, Bè Phái phải được chấm dứt. Những gì của Cội Nguồn phải trả lại cho Cội Nguồn. Không trả cũng không được vì Cội Nguồn đã xuất hiện, Ông Cha trở lại với con cháu, với Dân Tộc Việt Nam.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
————————————