GIẤC CHIÊM BAO KỲ LẠ

Qua khỏi ngã tư quẹo phải thời nhìn thấy ngôi nhà khang trang, nhất là vườn cây cảnh quá đẹp. Xa gần ai cũng biết ngôi nhà khang trang, vườn cây cảnh đẹp mắt ấy là của vợ chồng Ông Cả.

Nhất là chiếc xe con bóng loáng luôn đậu trước sân nhà, người ta thường thấy một cô con gái xinh đẹp, ăn diện mô đênh lúc thì Tây lúc thì Ta sành điệu lắm. Cô con gái xinh đẹp sành điệu nầy chính là cô Giàu, con thứ hai cũng là con gái út của Ông Cả Bà Cả.
Chiếc xe con vừa vào sân, cô Giàu xuống xe đóng cửa xe lại không êm ái như mọi ngày. Có lẽ bữa nay cô gặp phải những điều bực mình. Giàu bước vào nhà với vẻ mặt không được vui. Sang chị của Giàu nhìn thấy bộ dạng em gái như vậy nhẹ nhàng hỏi: Chuyện gì xảy ra vậy em ?

Giàu đang trong lúc bục bội cáu ghét nói: Chị là người tệ nhất trong xã hội người chị, suốt ngày chuyên làm chuyện không đâu chuyện nhà chưa xong mà lo chuyện bao đồng.

Chuyện Cội Nguồn truyền thống dân tộc đã có nhà nước lo, chị mà biết cái gì về xã hội, lúc nào cũng ru rú trong nhà suốt ngày ngồi bên máy vi tính, hết ngày nầy đến tháng nọ làm chuyện chẳng ra đâu không lợi lộc gì cả. Xem lại mình đi đêm ngày cứ lao đầu vào những chuyện vô bổ thử hỏi đem lại kết quả gì cho gia đình nầy, không nói là ăn bám nữa là khác.

Giàu như giận cá chém thớt bao cơn bực tức ở đâu đều trút lên đầu Sang. Sang bị hàng loạt gáo nước lạnh tạt vào mặt, nhiều vết dao đâm vào tim. Đôi mắt Sang những giọt lệ rơi xuống.

Bà Cả Mẹ của Sang như không thấy sự chua xót của Sang, cũng như những lời miệt thị của em gái. Còn đồng tình với Giàu nói: Lớn tuổi rồi không lo chuyện chồng con lo chi chuyện không đâu.

Những chuyện xảy ra như thế nầy Ông Cả đã nghe nhiều rồi, và Ông rất thông cảm việc làm của Sang. Ông tự nghĩ người yêu nước chân chính, cũng như yêu Cội yêu Nguồn đâu màng đến danh lợi. Hi sinh đời mình góp phần khai sáng dân trí, đánh thức Linh Hồn, chuyện nhà nước là chuyện của nhà nước, chuyện của mình là chuyện của mình. Là người Việt Nam ai cũng có bổn phận trách nhiệm đối với dân tộc, đối với Cội Nguồn. Nếu ai cũng như con Sang thì non sông đất nước tốt đẹp biết bao. Nếu ai cũng như con Giàu thì đất nước nầy sớm muộn gì cũng bị ngoại xâm xóa sổ. Xã hội sẽ trở thành Địa Ngục con người trở nên vô cảm chỉ biết cho mình mà quên đi đất nước, quên đi Nguồn Cội. Lại tiếp tục trên con đường nô lệ ngoại bang.

Ông Cả nghĩ đến đây hai hàng nước mắt chảy xuống. Ông nhìn Sang thương yêu vô bờ bến, người con nước Việt người con biết lo cho đất nước. Biết nghĩ đến Nguồn Cội dân tộc. Hiếm quý thay, phước đước thay cho dân tộc nầy, vẫn còn những hạt gạo trên sàng, những đóa Hoa Mai vẫn cố vươn lên tỏa hương đem lại mùa xuân cho đất nước. Chẳng khác gì đóa Hoa Sen trong sáng tinh khiết không nhiễm bùn chạy theo thời thế mà còn ngược dòng thời thế lúc nào cũng nghĩ cho dân cho nước cho Nguồn Cội.

Ông Cả thở dài lẩm bẩm: Nếu chiến tranh nội chiến tương tàn xảy ra bôm rơi đạn nổ nhà cửa tan nát binh đao máu lửa chạy giặc còn không kịp nói gì đến chuyện giàu sang xe cộ của cải. Với tuổi nầy cũng đã từng chạy giặc biết bao lần, bỏ lại nhà cửa ruộng vườn ăn nhờ ngủ đợ khi ấy mới thấy hòa bình là quý báu biết bao nhiêu. Con Sang có lẽ cũng hiểu được điều nầy mới ngày đêm chăm chỉ kêu gọi toàn dân tộc Việt Nam trở về Cội Nguồn đoàn kết dân tộc tránh đi tình trạng tương tàn chém giết lẫn nhau. Ông tự hào có người con như vậy.

Chiến tranh đã xảy ra, ngay cả sinh mạng của mình cũng không làm chủ được. Không đi bên nầy, thì cũng phải đi bên kia, trở thành nạn nhân cuộc chiến. Những cái chết vô nghĩa, không đem lại lợi ích gì cho non sông Tổ Quốc. Mà còn để lại bao hậu quả cho gia đình cho dân tộc không sao lường hết được.

Chưa kể đến quân thù xâm lược chờ cơ hội là cướp lấy giang san Ông Cha để lại cho chúng ta. Một dân tộc đã ném mùi đau khổ của sự nô lệ, hơn nghìn năm nô lệ giặc Tàu, trăm năm lệ thuộc giặc Tây, ba mươi năm nội chiến tương tàn nồi da nấu thịt giống nòi anh em.

Chính con Giàu mới là người có tội đối với Ông Cha, đối với non sông đất nước, đối với dân tộc, chạy theo cuộc sống vô nghĩa mà còn lên mặt mạc sát chị nó. Thế mà bả còn binh vực đúng là người nghèo Đạo Đức, nghèo trí huệ thì làm gì nhận ra tấm lòng vàng, làm gì nhận ra viên ngọc minh châu đang lấp lánh ngay trước mắt.

Cho đến một hôm Ông Cả nói với gia đình rằng, đêm qua tôi thấy một giấc chiêm bao thật kỳ lạ đáng lý tôi không kể lại, nhưng làm như thế tôi cảm thấy có lỗi với các đấng Thần Linh. Bà Cả nghe Ông Cả nói thế liền nói: Tôi cũng thấy nhưng đó là chiêm bao mộng mị do ảo giác mệt mỏi thấy bậy thấy bạ vậy thôi.

Ông Cả lấy làm kinh ngạc Bà cũng thấy chiêm bao sao, nếu đó là sự chiêm bao trùng hợp giống nhau thì đó là sự thật rồi. Bà Cả nói làm gì có chuyện chiêm bao trùng hợp giống nhau. Sang xen vào nói: Cha thử kể một đoạn có giống như Mẹ thấy không. Ông Cả thở dài nói: Con nói cũng phải thôi để Cha kể lại một đoạn vậy.

Ông liền kể; có một đôi vợ chồng sinh ra hai người con gái xinh đẹp. Người chị quên mình lo cho non sông đất nước, kêu gọi dân chúng trở về Nguồn Cội hầu dập tắc chiến tranh tương tàn bùng phát. Nhất là truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn cứu nguy dân tộc thoát khỏi nanh vuốt của ngoại xâm. Việc làm tốt đẹp như vậy lại luôn bị cô em gái cũng như người Mẹ chê bai hủy báng. Giàu nghe kể đến đây sắc mặt có vẻ khó chịu liền hỏi Mẹ:  Mẹ có thấy như vậy không hay Cha bịa chuyện binh chị Hai, Bà Cả như sực nhớ lại nói:  Để Cha con kể tiếp đi. Giàu thấy Mẹ biểu Cha kể tiếp không khác nào thừa nhận hai người thấy giấc chiêm bao trùng khớp nhau. Giàu như cảm thấy nổi da gà.

Ông Cả thao thao bất tuyệt kể rằng: Có lẽ vì không còn duyên nợ với gia đình, cũng như mãn kiếp số nơi trần thế. Sau một cơn bịnh người con gái lớn đã ra đi trong sự thương tiếc hàng vạn người khắp cả nước. Đám tang Cô gái lớn người đông như kiến, kết quả việc làm của Cô gái lớn đã trả lời, những người đến đưa đám tang Cô ai cũng cảm động rơi nước mắt có cả những đại gia giàu có bạc tỉ. Trong đó có công ty xuất nhập khẩu cũng đến đưa lễ tang. Cô em hiện đang làm cho Công Ty nầy. Thấy tổng giám đốc cùng một số nhân viên cấp cao của công ty đến đưa lễ tang cho chị mình, điều nầy đã làm cho Cô em cũng như Bà Mẹ lấy làm hổ thẹn.

Người Chị chết không bao lâu, thì người em cũng ra đi sau cơn tai nạn xe cộ, bỏ lại hôn nhân sắp tới ngày cưới. Đám tang Cô Út thật buồn không mấy người đến. Đến lúc nầy người Mẹ mới sực tỉnh:  Cô em không bao giờ bằng Cô chị dù chỉ là một mảy lông, nhưng tất cả đều đã muộn hai người con cũng đã bỏ Bà ra đi rồi. Bà nghĩ đến cảnh binh cô Em, hất hủi cô Chị để cho Em xỉ vả Chị những câu thóa mạ giờ đây Bà cảm thấy giật mình.

Bà Cả nghe Ông Cả kể mà toát mồ hội lạnh, nhất là Giàu càng nghe càng sợ hãi nói:  Con không muốn nghe nữa. Cha kể toàn chuyện xui xẻo không hà. Bà Cả xen vào nói:  Những gì Ông kể y như Mẹ đã thấy không sai một tí nào, Bà Cả nói: Tôi thấy đến đây sợ quá liền tỉnh dậy không dám ngủ nữa.

Ông Cả nói: Không phải tới đó là hết đâu. Giàu nghe Mẹ xác nhận là hai người thấy giống nhau y chang có vẻ sợ hãi không dám ngồi nghe nữa trở vào phòng trùm chăn nằm thiêm thiếp. Ông Cả nhìn theo Giàu thở dài lẩm bẩm: Nhân nào quả nấy đã gieo thì phải gặt luật trời âu khó tránh.

Thấy cả gia đình hoang mang sợ hãi Sang nói:  Chuyện đó không xảy ra đâu, chẳng qua là sự ngẫu nhiên trùng hợp mà thôi, hôm trước con đi khám tổng quát rồi con không hề có bệnh gì cả mắc mớ chi sinh bệnh rồi chết, thời nay người ta thay tim thay gan, thay phổi còn được. chỉ trường hợp ung thư nhưng con không có bệnh đó đâu. Cha Mẹ yên tâm đi đó chỉ là chuyện chiêm bao mà thôi. Bà Cả nói: Cầu mong như vậy gia đình ta không có sự xui xẻo như thế. Ông Cả nói: Tôi cũng cầu mong như vậy.

Qua câu chuyện chiêm bao Bà Cả cũng như Giàu không còn trách mắng Sang như trước tôn trọng việc làm của Sang thời gian trôi qua được một năm. Bổng một hôm Sang cảm thấy đau đầu xẩm mặt liền bị ốm nặng. Vợ chồng Ông Cả kinh hoảng không lẽ điềm chiêm bao đã ứng nghiệm rồi lật đật đưa Sang đi bệnh viện chưa tới bệnh viên thì Sang ra đi rồi. Lễ tang Sang quả đúng như những gì đã thấy có cả công ty xuất nhập khẩu cũng đến. Giàu nhìn Tổng Giám Đốc công ty cùng một số nhân viên cao cấp đến thắp hương đưa lễ tang cho chị thì mặt mày cắt không còn chút máu. Nhưng tất cả đều đã muộn. Qua lễ tang của chị Sang Giàu nói với Cha Mẹ: Con sẽ rước những thầy giỏi nhất đến tụng kinh siêu độ Chị Sang cũng như làm bùa làm chú hóa giải tất cả. Các thầy nói việc nầy các thầy đã từng làm nhưng rất tốn kém.

Suốt liền trong 49 ngày, ngày nào cũng tụng kinh cầu siêu cho Sang, ếm bùa chú khắp nơi. Giàu lấy lại tự tin không còn sợ như trước nữa, và yêu một chàng trai đi đến hôn nhân, và cũng đến gần ngày xuất giá theo chồng nhờ phước bên chồng Cô sẽ thoát qua khỏi điều chiêm bao mà Cha Mẹ Cô đã thấy.

Không hiểu vì sao mấy bửa nay Bà Cả thấy trong lòng cứ hồi hộp mãi bằng dặn Cô Giàu. Mấy ngày nay Mẹ thấy trong người khác lạ như có điềm chẳng lành gần đến ngày cưới rồi phải cẩn thận. Sang tự tin nói: Không sao đâu Mẹ.
Cở hơn mười giờ một cú điện thoại gọi đến báo tin: Cô Giàu gặp tai nạn xe cộ đưa đi bệnh viện. Bà Cả nghe xong thì ngã quỵ xuống nền nhà may Ông Cả vừa về tí nữa Bà Cả cũng đi đời luôn. Khi bà Cả tỉnh dậy nói: Mau chở tôi đến bệnh viện con Giàu bị tai nạn giao thông rồi, Ông Cả nghe xong sững sờ một hồi hai hàng nước mắt chảy xuống nói thế là đã hết.

Hai Ông Bà vừa tới bệnh viên thời Giàu cũng đã tắc thở ra đi rồi. đúng như những gì ông đã thấy, đám tang của Giàu không mấy người đến Bà Cả đến giờ nầy mới thật sự kinh hãi giấc chiêm bao là do Thần Linh cho biết trước. Không ai có thể giải cứu nổi khi Thiên Ý đã định, hàng nghìn Đức Phật, hàng triệu Đức Chúa cũng không làm gì được. Phép chú nào mà qua phép chú của trời. Bài bác những người theo Tổ theo Tiên thì hết cứu. Trời sẽ lấy đi tất cả. Bà vô cùng kinh sợ quyền năng Cội Nguồn.

Nói về Ông Cả đang nhớ đến hai người con gái xấu số, thì liền thấy một vị Thần hiện đến nói: Ông theo tôi đến gặp hai đứa con gái của Ông. Vị Thần ấy liền phất tay một cái Ông cả không còn biết gì nữa Linh Hồn thoát ra khỏi thể xác vi thần liền nắm tay Ông bay đi. Không bao lâu thì tới một cung điện nguy nga lộng lẫy. Khi đọc dòng chữ thời mới biết nơi đây tầng Địa Phủ thứ nhất. Nhất Điện Diêm Vương. Vị Thần dẫn Ông Cả vào cung điện thật bất ngờ Ông nhìn thấy hai đứa con gái của Ông một đứa ngồi trên ghế Phụng rất sang trọng. Một đứa đang đứng trước Diêm Tòa.

Sít chút nữa Ông kêu gọi hai đứa nó, vị Thần ra hiệu biểu Ông im lặng.

Trên bệ cao Nhất Điện Diêm Vương trông uy nghi cùng hai vị một vị Phán Quan, một vị Thẩm Phán. Ai nhìn thấy cũng sợ hãi.

Nhất Điện Diêm Vương nói: Cô Giàu nghe bản án xét xử. Thẩm Phán liền đọc bản án.

Cô Giàu khi sinh tiền, Cô chỉ biết lo cho bản thân. Cô tốn không biết bao nhiêu sức lực cho sự chăm sóc da. Sửa mắt sửa mũi, nào là ăn mặt sang trọng lúc thì kiểu Tây, lúc thì kiểu Ta. Đi xe con sáng bóng phục vụ cho cái xác phàm. Công của Cô chính là như vậy. Chiếu theo Thiên Luật việc chăm sóc thân thể ăn sung, mặc sướng ở nhà cao cửa rộng phục vụ xác thân hết cỡ cũng không có tội gì cả. Cô muốn đòi công lao của Cô nuôi xác thân tốn kém? thì tới cái xác hiện nay đang rã thúi dòi đang rúc rỉa đó mà đòi công lao.

Quỷ đầu Trâu mặt Ngựa đâu dẫn cô Giàu đến cái xác thúi để đòi công rồi dẫn trở về đây nghe xử tiếp.

Cô Giàu nghe Thẩm Phán nói dẫn Cô đến đòi công nơi xác thúi, Giàu liền la lên: Xác thúi có chi mà đòi. Thẩm Phán nói:  Như vậy hơn 25 năm công của cô trở thành công cốc bỏ công sức ra nhiều nhưng kết cuộc không được cái chi còn thua bố thí cho người ta ăn ổ bánh mì người ta vẫn còn nhớ ơn cô. Đằng nầy xác thúi kia không nhớ ơn cô chi cả. Tan rã lần trở về với cát bụi, khi biết ra thời đã muộn đó là nói về phần công lao nuôi xác tốn kém của Cô, công lao không đem lại kết quả nào cả cho phần linh Hồn .

Phần công lao nuôi xác thái quá của Cô đã xử xong rồi, đến lược xử công lao Cô đối với đời. Đối với bề Trên. Thẩm Phán đọc tiếp xét theo Luật Nhân Quả, Luật Nhân Duyên.

Xét theo luật ở đời;
Cô chỉ vì bản thân không vì người, không giúp đỡ cho ai. Nên Cô không có công với đời. Chiếu theo Luật Nhân Quả, Luật Nhân Duyên, nếu được may mắn sanh trở lại làm người thì phải chịu sự nghèo khổ, nhân loại không ai để ý quan tâm đến cô. Cô không có địa vị gì trong xã hội. Chỉ là người dân nghèo khổ tầm thường.

Xét theo Luật Nhơn Đạo, công và tội của Cô, Đạo Làm người;
Đối với Cội Nguồn, Cô không có công mà có tội.

Tội thứ nhất : Cô xem thường Cội Nguồn. Xúc phạm đến Tổ Tiên, Cha Trời, Địa Mẫu. Xem thường người dựng nước, xem thường truyền thống Cha Ông, xem thường Hồn Thiên Dân Tộc.

Tội thứ hai: Cô xúc phạm đến Văn Hóa Cội Nguồn có nghĩa là xúc phạm đến Thiên Ý tối linh của Trời.

Tội thứ ba : Cô cố tâm phá hoại người truyền giáo, Truyền Thiên Ý của Trời.

Tội thứ tư : Cô dẫn Mẹ Cô vào con đường ác chống phá Thiên Ý Cội Nguồn. Dẫn Mẹ vào đường ác chính là đại Bất Hiếu, phỉ báng Cội Nguồn là đại trọng tội.

Tội thứ năm ; Cô là em lại không giữ đạo làm em, luôn xỉ vả, xỉ nhục Chị, khi người Chị không làm gì có tội chỉ lo tu nhân tích đức cứu dân cứu nước, dập tắc chiến tranh, siêu độ Linh Hồn nhân loại về trời.

Chiếu theo Thiên Luật người phá hoại Văn Hóa Cội Nguồn xúc phạm Thiên Ý thời không mong gì đầu thai trở lại làm người đứng thẳng, đầu đội Trời chân đạp Đất. Mà phải chịu làm kiếp bò sát, kiếp thú, cầm, bốn cẳng,  hai chân, thân hình ngang không còn đứng thẳng. Vì không còn xứng đáng đầu đội Trời. Nên Trời không cho đội Trời nữa.
Chiếu theo Luật Nhân Quả chống phá Thiên Ý thì cô phải chịu hàng vạn ức quả báo hành hình. Chiếu theo Luật Nhân Duyên thì Cô có duyên với Địa Ngục Âm Phủ có nghĩa là Cô ở nơi Địa Phủ hàng vạn ức kiếp. Phải chịu sự hành hình không lúc nào nghĩ cho đến khi nào tiêu tan hết nghiệp ác chống phá Văn Hóa Cội Nguồn, thì mới được đầu thai vào loài Cầm, Thú. Bò Sát. Không mong gì đầu thai trở lại kiếp người được nữa.

Nhưng có một điều là Cô rước thầy cầu siêu, may là có tụng một bài Kinh Thơ của Thiên Ý Cội Nguồn, nên Thiên Ý đã xóa tan nghiệp quả sự luân chuyển của Cô vào loài Cầm, Thú.

Tuy cô hủy báng sự truyền kinh của Chị Cô, nhưng cô làm ra của cải góp phần ăn trong gia đình, Chị Cô nhờ đó mà sanh sống tháng ngày ra công Truyền Thiên Ý đáng lý ra Cô phải ở nơi Địa Ngục không có ngày ra, nhưng nhờ vào công đức nầy Thiên ý đã xá tội cho Cô. Chỉ ở nơi Địa Phủ năm trăm năm, mới được đầu thai làm người,

Khi Cô tái sanh làm kiếp người nhưng phải sống trong sự nghèo khổ. Nếu sanh ra là người trở lại mà biết quy kính Cội nguồn truyền kinh lập công thì Cô sẽ được Cha Trời tận độ về trời. Giàu nghe đọc bản án mà khiếp hồn khiếp vía liền thành tâm cầu lên Cha Trời cứu con với con sẽ quy kính Cha Trời. Tức thời trên đầu Giàu hào quang lấp lánh. Nhất Điện Diêm Vương kinh ngạc nói Phán Quan:  Thẩm Phán xem lại bản án Cô Giàu xem sao. Thời kỳ lạ thay tất cả đều được thay đổi không còn ở Địa Ngục 500 năm. Chỉ còn 49 ngày nữa Giàu sẽ được sinh về trần gian, làm con của một cư sĩ đang tu hành theo Văn Hóa Cội Nguồn. Cùng lúc ấy trên đầu Sang chị của Giàu hào quang phóng lên rực rỡ Sang đã hiện tướng Thánh Mẫu không còn là Sang nữa, mà là vì Thánh Mẫu xinh đẹp vô cùng. Quan Thẩm Phán, Phán Quan, cùng Nhất Điện Diêm Vương đứng lên chấp tay nói:  Xin Linh Sơn Thánh Mẫu tha thứ cho. Chúng thần không hiểu vì sao Thánh Mẫu lại đến đây có lẽ là đến để nghe xử.

Vì Thiên Cơ bất khả lậu chúng Thần không dám công khai danh tánh Thánh Mẫu. Thật ra chúng Thần đã nhận ra Linh Sơn Thánh Mẫu vừa mới đặt chân đến đây. Sự chết sống nơi cõi trần gian của Thánh Mẫu là Thiên Định. Thánh Mẫu không có sổ bộ đưới cõi Âm. Thánh Mẫu nói là ta tự Nguyện đến đây để nghe xử án.

Diêm Vương cung kính nhường ghế Chánh Án cho Linh Sơn Thánh Mẫu. Thánh Mẫu nói: Ta tuy là Thánh Mẫu cũng không có quyền ngồi vào Ngôi Chánh Án đó đâu. Linh Sơn Thánh Mẫu liền liền phất tay một cái tức thời tòa hoa sen báu xuất hiện hào quang chiếu sáng rực rỡ cả cung điện.

Giàu không khỏi kinh hãi không ngờ Chị Sang chính là Linh Sơn Thánh Mẫu liến quỳ lạy: Xin Thánh Mẫu tha mạng. Thánh Mẫu nói: Ngươi có tấm lòng cầu siêu 49 ngày cho ta tuy không có kết quả nhưng đó cũng là tấm lòng của người. Ta đã cầu lên Tổ Tiên, Cha Trời, Mẹ Trời ban cho ngươi trí huệ khi được trở về trần thế tu hành mau thành chánh quả.

Linh Sơn Thánh Mẫu vừa nói xong tức thời thấy Ngọc Nữ 24 người bay xuống trổi nhạc tiên rưới hương hoa thơm ngát khắp nơi, mấy vị Thiên Tướng cũng bay xuống đón rước Linh Sơn Thánh Mẫu về Trời.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————-