ĐỀ 15

Một dân tộc có bề dày lịch sử năm nghìn năm, đã trải qua trăm lớp Cha Ông thăng trầm hưng tịnh, nhưng vẫn vững yên đất nước thì dân tộc ấy đã trở thành dân tộc đại thụ, không phải là dân tộc vừa. Có thể nói dân tộc Thần, Thánh đánh gục ngã bao lớp ngoại xâm. Trở thành dân tộc hùng anh rền vang thế giới.

Một dân tộc Đại Thụ Thần, Thánh như thế nhưng lại lạc Cội mất Nguồn trở thành dân tộc lạc hậu đói nghèo. Không phải trí huệ không có, mưu lược kém cỏi, không biết làm ăn nên mới đi đến nghèo đói lạc hậu như vậy. Mà do lạc Cội lạc Nguồn phần lớn nhân tài không đi vào con đường kinh tế làm ăn phát triển, chỉ lo tranh giành đấu đá lẫn nhau. Anh em tương tàn nồi da nấu thịt kẻ thắng làm vua kẻ thua thành giặc. Cai trị lẫn nhau tàn độc. Độc tài độc trị kìm hãm sự phát triển cái gì cũng phải xin cho mới làm được. Người dân mất tất cả những quyền cơ bản, không thể vươn lên.

Chúng ta nên biết một dân tộc luôn bị kìm kẹp bởi thế chế độc tài độc trị, lại mãi đấu đá lẫn nhau lúc nào cũng hâm nóng sự hận thù. Có cơ hội là tàn sát lẫn nhau lấy đâu ra dân giàu nước mạnh. Hiến Pháp sinh ra là để cho lấy có không đi vào đời sống xã hội, trở thành lớp vỏ bọc bảo vệ cho thể chế độc tài dộc trị, chỉ có lợi cho tần lớp vương quan, không có lợi cho sự phát triển xã hội. Vì Hiến Pháp lập ra là để xem coi cho lấy có, nào được coi trọng hay thực thi đâu, nên quyền lợi của người dân coi như không được đảm bảo. Những mấu chốt cơ bản trên Hiến Pháp một đường Thế Chế độc tài độc trị thi hành một nẻo đã dưa dân tộc vào con đường đói nghèo lạc hậu. Không nói là tàn tạ. Như vậy dân tộc Đại Việt lắm cái tài, nhưng sử dụng cái tài không phải vì nước vì dân, vì Cội vì Nguồn, mà vì Bè Phái, Đảng Phái đấu đã lẫn nhau.

Như chúng ta đã thấy sự đói nghèo lạc hậu không phải do bất tài, không trí huệ, thiếu mưu lược, mà do tranh giành đấu đá lẫn nhau kìm kẹp lẫn nhau. Kẻ mạnh thắng làm vua, kẻ thua trở thành giặc. Xem đi xét lại Vua, Giặc cũng chỉ là một thứ. Hiếm ai vì nước vì dân mà chỉ vì Bè Phái, Đảng Phái, nên mới tạo ra thể chế độc tài độc trị bảo vệ Chế Độ, cũng cố Chế Độ kìm hãm dân chúng cũng tức là kìm hãm sự phát triển xã hội. Dẫn đến đói nghèo lạc hậu tự mình làm hại đất nước của mình. Biến dân tộc trở thành dân tộc vô Đạo Đức, xem nhẹ Nhân Cách, Tư Cách, Phẩm Chất con người. Làm cho Đạo Đức xuống trầm trọng dẫn đến nô lệ tình dục, nô lệ đồng tiền, cũng như lệ thuộc ngoại bang. Thậm chí là khiếp sợ ngoại bang.

Những sự tai hại trên là do mất Nguồn lạc Cội mà ra. Sự suy thái xuống cấp của một dân tộc, cơ bản là ở chỗ nầy.

Sự lạc Cội lạc Nguồn dù ở triều đại Phong Kiến Vua Chúa, hay ở Cộng Sản , Quốc Gia đều giống nhau ở những điểm chung trên. Có nghĩa nhân tài lạc Đạo không mấy ai lo cho dân cho nước đi vào độc tài độc trị thường đấu đá lật đổ lẫn nhau. Muốn chấm dứt tình cảnh anh em tương tàn nồi da xáo thịt, hãm hại lẫn nhau. Có lợi cho ngoại xâm thôn tính nước ta. Chỉ có một con đường duy nhất là hồi hương trở về Cội Nguồn đoàn kết dân tộc xóa bỏ hận thù. Theo thể chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Công Bằng, Bình Đẵng Tự Do. Sống theo Hiến Pháp, Luật pháp, Đạo Pháp. Thời dân tộc Việt Nam phục hưng trở lại dân Tộc Thần, Thánh, dân tộc đầy bản lĩnh, Tài, Đức song toàn. Dân giàu nước mạnh nhanh chóng không có nước nào sánh kịp. Đây không phải là sự ảo tưởng mơ hồ. Mà là đi đúng hướng phát triển đúng hướng dân giàu nước mạnh là chuyện hiển nhiên. Chỉ trong vòng 20 năm có thể theo kịp hoặc vượt qua Nhật Bản, Trung Quốc.

Khoan vội nghi ngờ phê phán, mà hãy làm theo lời Quốc Tổ chỉ dạy trên thì sẽ thấy.

Không cần nói gì đến 20 năm chỉ cần 10 năm sống theo Thể Chế Hiến Pháp Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do, Công Bằng, Bình Đẳng phát triển, thì dân tộc Việt Nam sự lớn mạnh chóng mặt. Không ai có thể lường trước sự lớn mạnh nầy.

Một dân tộc mất gốc bao giờ cũng tự thấy mình nhỏ bé. Không đủ sức chống trả lại các thế lực. Nhất là thế lực ngoại xâm. Một dân tộc mất Gốc tâm Hồn trở nên khô cằn khí phách anh linh dân tộc biến tan theo mây khói. Lúc nào cũng thấy mình kém thua người ta. Thậm chí còn quỳ lụy xin xỏ người ta. Cũng đúng thôi sự mất Gốc cũng chính là sự héo cành rũ ngọn, quy luật mất Gốc là phải như vậy.

Trên thương trường Quốc Tế chúng ta không có chỗ để chen chân. Chỉ là sự chầu rìa của các nước phát triển. Sự nhìn lên các nước Văn Minh như dốc đứng heo mây không bào giờ theo kịp, nói gì đến vượt qua. Chỉ biết cúi đầu và mãi mãi cúi đầu. Sự lạc Cội lạc Nguồn đã làm cho rũ cành héo ngọn, mất đi sức sống để vươn lên. Như bèo mây vô định, thân chùm gỡi luôn nương nhờ vào sự sống khác.

Chiếc thuyền dân tộc ra đại dương vì lạc Nguồn lạc Cội không biết đường về. Bị sóng gió thế giới lôi kéo, nhận chìm theo vòng xoáy trào lưu của các thế lực bành trướng. Đưa đẩy dân tộc vào con đường nội chiến. Cơ hội cho họ bán vũ khí cũng như chiếm lấy khai thác tài nguyên những gì quý báu nhất của dân tộc ta. Sự hợp tác khai thác tài nguyên cùng có lợi. Nhưng thật ra họ có đủ cả Lợi lẫn Răng. Còn mình thì Lợi thời có nhưng Răng không còn, không có Răng có nghĩa là ngồi nhìn Họ nhai nuốt hết còn mình may lắm nuốt được chút da.

Họ không những chiếm lấy tài nguyên khoáng sản, những gì quý nhất từ rừng vàng, biển bạc, trong lòng đất, mà còn chiếm lấy chất xám con người, bằng cách thu hút nhân tài làm lợi cho đất nước họ. Biến dân tộc ta trở thành dân tộc nghèo nàn đủ thứ. Nghèo nàn tài nguyên, nghèo nàn chất xám, giảm sút nhân tài phát triển đất nước, trở thành dân tộc lạc hậu, dân tộc nghèo đói tự mình dấn thân vào nô lệ lao động nô lệ trí thức cùng khắp thế giới.

Vận nước suy vong là do lạc Cội lạc Nguồn. Cũng như sự đấu đá lẫn nhau dẫn đến kẻ thua người thắng, Thắng là Vua thua là Giặc, kẻ thắng Độc Tài Độc Trị kẻ thua bị kìm bị kẹp làm tê liệt sự phát truyển xã hội. chỉ có lợi cho một nhóm người không có lợi cho non sông đất nước.

Vận mệnh đất nước không còn do chính người dân quyết định mà chỉ do một nhốm người, lạc Cội mất Nguồn quyết định. Biến dân tộc Việt Nam trở thảm kịch cuộc hề. Khói mây rồi cũng trở về khói mây.

Trước thời cuộc đen tối không còn lối thoát, nỗi khốn khổ chìm sâu vào địa ngục. Không ai có thể cứu được nếu không có Quốc Tổ trở về, thời coi như nước Việt Nam đi vào xóa sổ luôn về tay Tàu Cộng. Dân tộc Việt Nam cũng không còn. Nghĩ đến đã thấy cái lạnh thấu xương, không phải cái lạnh của mùa đông, mà là cái lạnh rét buốt làm tiêu tan đất nước cái lạnh kéo dài hàng nghìn năm nô lệ.

Văn Học Nghị Luận, là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích làm sáng tỏ hàm ý sâu xa của Văn Hóa. Được mệnh danh là Văn Hóa cá chép hóa Rồng. Văn Hóa trở thành những câu hỏi, trong các đề thi, môn thi.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————