Ý ĐÔI BẠN THÂN

Ở vào giai đoạn cuối thời Mạc Pháp Mạc Kiếp chuyển sang thời Thánh Đức ở Thị Trấn Hòa Thịnh, có đôi bạn rất thân một người tên Sanh một người tên Tuấn đều tốt nghiệp đại học. Sanh ra trường gặp nhiều thuận lợi cũng như sự may mắn nên làm đâu được đó thành lập công tuy.

Còn Tuấn thời gặp nhiều khó khăn không có sự may mắn như Sanh, gia đình Tuấn cũng khắm khá nên chi ra hằng trăm triệu để Tuấn hùn vốn mở công tuy làm ăn bước đầu thuận lợi. Đúng là mọi việc trên đời không thể nào lường trước được kinh tế thị trường xoay chiều công tuy liền gặp khó khăn đi vào phá sản. Mấy trăm triệu hùn vốn của Tuấn đi tiêu. Gia đình Tuấn an ủi đây là chuyện ngoài ý muốn không phải do làm ăn tính toán dở. Gia đình Tuấn lại lần nữa vét sạch chày, cối, kiếm được hơn hai trăm triệu để cho Tuấn làm ăn. Tuấn ra sức kinh doanh hết cái nầy sang cái kia nhưng mọi việc đều không thuận lợi chẳng được suôn sẻ làm đâu trật đó, tính đâu hỏng đấy hơn hai trăm triệu liền đi tiêu. Nhiều khi Tuấn muốn tự tử, vì làm liên lụy đến gia đình phá sạch tiền của gia đình. Sau bao cuộc thất bại Tuấn chẳng còn gì trắng tay, ngán ngẫm cho sự đời, mọi việc không như mình nghĩ sự bươn chải làm ăn không phải là lối đi bằng phẳng, mà đầy hố thẳm chông gai. Cái rủi luôn gấp đôi cái may.

Đến giờ nầy Tuấn mới hiểu được câu Thánh Nhân nói mưu sự do người thành sự do Thiên. Con người muốn làm gì thời làm muốn tính gì thời tính. Nhưng thành sự được hay không phải do Trời. Từ đây Tuấn bắt đầu tin vào định mệnh. Ông thời đi khỏi ông giỏi cũng chẳng làm gì.

Vì nghĩ thấu đáo lẽ thường tình trong cảnh đời vô thường luân chuyển nếu không có phước đức chống đở thời mọi việc sẽ khó mà thành công. Tuấn không còn mặn mà gì đến công chuyện làm ăn nữa. Mà chuyển sang một hướng khác nhưng chưa nghĩ ra là hướng gì.

Có lẽ Đất Trời xuôi khiến, Tuấn gặp được Văn Hóa Cội nguồn, bước đầu Tuấn chẳng để ý mấy chỉ đọc để tìm hiểu mà thôi, nào ngờ đâu Tuấn càng tìm hiểu trí huệ càng khai mở làm Tuấn giác ngộ ra nhiều thứ, mà từ xưa tới nay Tuấn chưa bao giờ nghĩ tới. Tuấn càng nghiêng cứu về Cội Nguồn thời Tuấn càng say mê.
Có những lúc Tuấn thốt lên thì ra mọi sự ở đời là như thế. Có lẽ đây là Ý Trời. Vì mình không có nhân duyên đến kinh doanh mà chỉ có nhân duyên làm Thánh phục vụ cho Thiên Ý mà thôi. Từ đó suốt ngày Tuấn ngồi bên máy vi tính truyền kinh, thơ lập công.

Mỗi lần Tuấn phát kinh thơ lên là có trăm người thích, điều nầy đã làm cho Tuấn rất vui thậm chí quên đi thời gian mới đó mà đã giáp một năm. Sự nổi trội truyền kinh thơ của Tuấn làm cho các nhà truyền giáo, các bậc Tôn Sư để ý. Nhưng Tuấn không bao giờ biết và nghĩ tới điều nầy.

Tuấn đang ngồi truyền kinh nghe tiếng xe con vào sân. Tuấn chẳng để ý mấy, chừng nghe tiếng nói của Sanh. Tuấn mới rời khỏi máy vi tính đi ra tiếp người bạn thân. Tuấn nhìn Sanh với vẻ sang trọng nào xe con đời mới cả tỉ nào quần áo xịn bên Tây. Đúng là cuộc đời lên mây

Mấy ai nhìn thấy mà không mơ ước. Nhưng Tuấn bây giờ đã khác không như ngày trước, những gì trước mắt Tuấn chỉ là sự thường không có chi là đặc biệt cả.

Nếu như những năm về trước thời Tuấn sẽ ca ngợi sự sang trọng giàu có của Sanh không hết lời. Tuấn đã trở thành một con người khác, sự tiếp đón của Tuấn đối với Sanh hết sức thân thiện, nhưng không đá động gì đến sự giàu có sang trọng của Sanh. Điều nầy làm Sanh vô cùng ngạc nhiên không lẽ Tuấn không nhìn thấy sự sang trọng của mình.

Sanh nhìn Tuấn như tỏ vẻ thông cảm có lẽ Tuấn làm ăn thất bại tiêu tan mấy trăm triệu. nên đã trở thành con người như vậy. Sanh nhìn Tuấn với ánh mắt thương tiếc cho một nhân tài, chỉ vì sa cơ thất thế làm tiêu tan hết chí khí vươn lên.

Sanh nói tao sẽ cho mầy mượn vốn để làm ăn, lời thời trả tao lỗ thời thôi vậy.
Tuấn nghe Sanh nói thế thời vô cùng cảm động. Mình làm bạn với Sanh quả không uổn phí cuộc đời xin cảm ơn tấm lòng tốt của bạn. Tuấn nói đáng lý ra ngã xuống thời phải đứng lên, thất bại keo nầy ta gầy keo khác đó mới là anh hùng trong kinh tế mỗi lần thất bại là mỗi lần cho ta nhiều kinh nghiệm hơn. Thất bại là mẹ đẻ của sự thành công mà.

Sanh nghe Tuấn nói như vậy liền khen, đó mới đúng là Tuấn chứ không bao giờ chịu thua ai, trong học hành cũng thế làm kinh tế cũng thế. Tuấn lắc đầu nói Sanh đã hiểu lầm Mình rồi. Mình không trở lại trên con đường kinh tế ấy nữa đâu vì Mình đã chọn con đường khác. Sanh không hiểu hỏi đó là con đường gì có lẽ là hay hơn làm kinh tế nữa sao. Trí huệ Sanh bây giờ đã khác xưa vì đã hội nhập Văn Hóa Cội Nguồn chỉ cần nhìn thấy sự ngơ ngác của Sanh là Tuấn hiểu tất cả.

Tuấn nói Mình không chọn con đường kinh tế là vì có lẽ Mình không có duyên trên con đường làm giàu đâu, nên làm đâu thời thất bại đó không phải là Mình mất đi chí khí vươn lên làm giàu, mà là Mình đã giác ngộ ra một điều hai chữ nhân duyên người có duyên với âm nhạc, người có duyên với ca hát, người có duyên để làm giàu, người có duyên với hội họa, không ai giống ai. Thật ra trên đời nầy không có ngành nghề nào là tầm thường cả. Vì tất cả đều phục vụ như cầu cho sự sống con người.
Tuấn không muốn đi sâu vào câu chuyện đó nữa bằng chuyển sang đề tài khác.

Tuấn nói lâu ngày gặp nhau chúng ta nên vui vẻ. Tuấn hỏi được mấy cháu rồi ? Sanh nói mới một thằng nhóc ra đời Tuấn mỉm cười nói có vốn rồi chúc mừng mừng. Sanh hỏi chừng nào Tuấn mời Mình uống rượu. Tuấn nghe Sanh hỏi thời đôi mắt Tuấn như nhìn về xa xăm hồi lâu Tuấn mới nói. Chuyện vợ con muốn có hồi nào chẳng được. Chờ thời cơ thích hợp mà thôi. Sanh cười ha hả cưới vợ mà cũng chờ thời cơ nữa sao ? Tuấn trả lời chờ thời cơ có nghĩa là xem cô nào tự ý đến với mình không Tuấn không có tài tán gái đâu Sanh cũng hiểu rồi mà hai người nổi lên cười vui vẻ.

Có đến có đi, có hộp có tan, không có cuộc vui nào là không kết thúc. Sanh chia tay với Tuấn vì Sanh bận rất nhiều công việc, hai người chia tay nhau trong tình thân mật, nhìn theo chiếc xe con mất hút Tuấn cầu mong cho Sanh mãi được hạnh phúc.

Tuấn hàng ngày ngồi bên máy tính vừa truyền kinh thơ vừa theo dõi thời cuộc, thấy thời cuộc mỗi ngày mỗi khác, chẳng khác nào bình minh lộ dần bóng đêm đi vào ta biến, thời thế thay đổi nhanh chóng. Từ Thể Chế độc tài độc trị chuyển đổi sang Đa Nguyên Nhân Quyền, Dân Chủ. Văn Hóa Cội Nguồn thịnh hành trở thành nền Quốc Đạo Dân Tộc. Đền Thờ mọc lên khắp nơi khắp chốn Tỉnh nào cũng có, thậm chí ở các Quận, Huyện.

Các vị Tôn Sư trong Hội Đồng Thánh Đức, có mặt khắp các Đền Thờ. Tuấn may mắn được nhận vào Đền Thờ làm trợ lý cho các Bậc Tôn Sư. Với tài năng của Tuấn không bao lâu Tuấn được kết nạp vào Đạo Viên của nền Quốc Đạo dự bị phong Thánh.

Dân chúng hội tụ về Đền Thờ mỗi năm một đông không những trong các ngày lễ, mà còn nhu cầu được nghe thuyết giảng Văn Hóa Cội Nguồn quá lớn. Tuấn đã trở thành giảng viên của nền Quốc Đạo, truyền giảng trong các ngày chủ nhật.

Nói về Sanh đang làm ăn thuận lợi ở thể chế độc tài độc trị nổi như phao lúc nào cũng như diều gặp gió không ngờ tình thế đổi thay nhanh chóng sự vận động xã hội đổi chiều, từ thể chế độc tài độc trị chuyển sang thể chế Đa Nguyên Nhân Quyền Dân Chủ, công bằng bình đẳng tự do, giống như mùa đông chuyển sang mùa xuân hai cảnh giới khác nhau, sự làm ăn thuận lợi ở thế chế độc tài rơi vào khó khăn nếu không nhậy bén chuyển đổi theo xu thế thời cuộc liền rơi vào cảnh phá sản.

Sự làm ăn cạnh tranh trong thời Đa Nguyên tuy cạnh tranh Công Bằng, Bình Đẳng nhưng không kém phần quyết liệt có thể nói sự cạnh tranh hơn gấp trăm lần ở thế chế độc tài độc trị. Nhờ vào sự cạnh tranh khóc liệt nầy những mặt hàng thi nhau lỗi thời nhường cho cái mới phát triển liên tục, không những đất nước giàu lên nhanh chóng. Sự bất chính cũng như bất tài lúc nào cũng nhờ ô dù che chở bị đẩy lùi, nhường cho cái tài đa năng vươn lên dẫn đầu xã hội.

Sanh đang làm ăn thuận lợi liền gặp phải khó khăn sự canh tranh trong thời Đa Nguyên đành lép vế bán đổ bán tháo công tuy, không những vậy mà còn bị người ta quịt nợ vì đồng tiền đã thay đổi. Chuyển sang đồng tiền khác, Tuy chưa đến nổi trắng tay nhưng Sanh đã thấy chán nản không còn muốn làm ăn gì nữa, thường đi du lịch đây đó cho quên nỗi sầu.

Về quê được một ngày Sanh tìm đến Tuấn. Gia đình Tuấn cho biết là Tuấn đang làm việc ở Đền Thờ Đức Chánh lâu rồi. Có lẽ hôm nay Tuấn lên mục giảng vì hôm nay là ngày chủ nhật.

Trên đường đi dẫn tới Đền Thờ. Tuấn không khỏi ngỡ ngàng vì người ta đi lễ Đền Thờ quá đông. Chiếc xe con chầm chậm giống như chủ nhân của nó suy ngẫm từng ý nghĩ, con đường dẫn ta đến Đền Thờ gặp Tuấn sẽ cho ta niềm vui hay nỗi buồn vì Tuấn đâu còn như ngày xưa, và mình cũng thế cũng đâu còn như ngày xưa lúc nào cũng ra vẻ giàu có nhất là ngôi vị giám đốc của mình.

Đưa xe vào bãi đậu. Sanh chen chúc với dòng người đi đến nơi hội trường rộng lớn nay đây người đông như kiến. Sanh không bất ngờ vì đã biết trước Tuấn hôn nay thuyết giảng về Văn Hóa Cội Nguồn.

Sanh nhìn Tuấn trên bực giảng thấy Tuấn tỏa sáng như ánh ngàn sao. Tuấn mặt trang phục dành riêng cho bực thầy trang phục của nền Quốc Đạo trông vừa oai nghi vừa sang trọng trông Tuấn rực rỡ khác thường, hàng nghìn cặp mắt nhìn Tuấn với vẻ kính trọng, giờ đây Sanh cảm thấy mình quá nhỏ bé so với Tuấn. Người bạn đã lên tận mây xanh còn Mình thời ở nơi đất cái.

Giọng Tuấn trầm ấm ai cũng thích nghe.
Thưa các bạn, thưa toàn thể pháp hội chúng ta là con cháu Tiên Rồng. Dân tộc ta đã trải qua biết bao nhiêu là khổ cực mới có được như ngày hôm nay, được Tự Do Mưu Cầu Hạnh Phúc. Dân tộc Việt Nam chúng ta được rực rỡ như ngày hôm nay. Phần lớn là nhờ công ơn Quốc Tổ bằng chứng là người trở lại cõi trần mở đường cứu nguy dân tộc truyền bá Văn Hóa Cội Nguồn cho con cháu Tiên Rồng chúng ta.

Thưa các bạn Quốc Tổ không bao giờ bỏ rơi dân tộc Rồng Tiên chúng ta trong lúc lâm nguy. Như chúng ta đã biết ở trên cõi trời sướng hơn cõi trần gia gấp trăm nghìn lần. Thế mà Quốc Tổ rời bỏ Thiên Đàng cực lạc trở về trần gian bể khổ để cứu vớt con cháu Tiên Rồng chúng ta. Ai làm được điều nầy chỉ có Quốc Tổ mà thôi.

Thưa các bạn, thưa toàn thể con cháu Tiên Rồng. Quốc Tổ làm sao bỏ con cháu Việt Nam chúng ta được. Vì Quốc Tổ là Ông Tổ dựng nước khai sanh ra đất nước chúng ta, khai sinh ra dân tộc Văn Lang nay là dân tộc Việt Nam. Chúng ta là con Dân Nước Việt con cháu Quốc Tổ. Đương nhiên Quốc Tổ sẽ che chở bảo bọc chúng ta. Không có Phật, Thánh Tiên, Thần, Chúa nào ở các nước đến cứu dân tộc chúng ta cả. Mà chính là Quốc Tổ người không những cứu dân tộc chúng ta, mà còn dẫn dắt dân tộc con cháu Tiên Rồng chúng ta trở về quê hương thiên giới hưởng an vui hạnh phúc trong cuộc sống vĩnh hằng ở cõi trời.

Quốc Tổ truyền dạy thế gian là cõi tạm, không phải quê hương vĩnh hằng của con người, quê hương vĩnh hằng của con người là ở cõi thiên đàng cực lạc. Cõi trần gian chỉ là trường đời của Tạo Hóa, là trường thi tiến hóa Linh Hồn trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. An vui vĩnh viễn không còn sa đọa luân hồi nữa.

Quốc Tổ truyền dạy mỗi Linh Hồn sinh đến chốn nhân gian tu luyện tiến hóa Linh hồn. Linh hồn không mang theo gì cả chỉ là hai bàn tay trắng. Khi Linh Hồn rời khỏi chốn nhân gian, cũng phải trả lại hết cho trần gian dù cho giàu có đến đâu, cung vàng điện ngọc đến cở nào cũng phải trả lại cho cõi trần gian hết thảy, chỉ hai bàn tay trắng ra đi, khi tới trần gian không đem gì đến. Khi rời trần gian cũng Chẳng mang theo được gì. Khi tới trần gian tay trắng, khi lìa trần gian trắng tay. Tất cả đều phải theo Định Luật vũ trụ. Ai cũng như ai không thể khác được. Giàu cũng như nghèo, vua cũng như dân.

Vì vậy sự giàu có cũng chỉ là tạm, công danh sự nghiệp trần gian đều là giả tạm hết. Chỉ có Linh Hồn thời mới thật của ta.
Quốc Tổ truyền dạy rằng chỉ có một thứ cho Linh Hồn chúng ta mang đi. Đó là Văn Hóa Cội Nguồn cũng như nghiệp thiện. Chính là hành trang của chúng Ta mang theo trở về quê hương thiên giới, quê hương sống mãi vĩnh hằng của chúng ta.

Đã tới trường thi cõi trần, không chịu lo tu thiện, cũng như tôm góp hành trang Văn Hóa Thiên Ý Cội Nguồn, những hành trang quý nhất của Linh Hồn, mà chỉ biết chạy theo tiền tài danh lợi đấu đá chém giết lẫn nhau, gieo ra bao tội ác khi chết đi mãn kiếp trần Linh Hồn bị huyền cơ Thiên Ý luân chuyển sa đọa xuống các tần Địa Phủ không còn cơ hội trở về trời. Thương thay và cũng uổng thay cho những người như thế.

Sanh nghe Tuấn thuyết pháp đến đây như bừng tỉnh ngộ, như người đang chết chìm liền gặp cái phao, đang trong đêm nhìn thấy được ánh sáng. Chỉ trong tích tắc Sanh đã trở thành con người khác không còn Sanh như ngày nào bơ vơ lạc lõng giữa dòng đời.

Buổi thuyết giảng cũng đi vào kết thúc. Sanh lên bực giảng gặp Tuấn, Tuấn niềm nở đón chào Sanh như người bạn tưở nào điều nầy đã làm cho sanh xúc động. Sanh nắm lấy tay Tuấn nói. Bạn đã đi trước Mình một bước, tuy hơi muộn nhưng Sanh tôi sẽ đi theo con đường của bạn. Vì nay tôi đã hiểu rõ con đường mình cần phải đi. Sống lạc Cội lạc Nguồn là sự sống vô nghĩa tôi sẽ làm lại từ đầu.

Sanh ở lại với Tuấn mấy ngày, học hỏi những gì mà Sanh muốn biết. Sanh trở về thành phố dốc lòng truyền kinh lập công đi theo con đường của Tuấn đã đi. Trải qua thời gian mấy năm danh tiếng của Sanh cũng đã lừng lẫy. Tuấn luôn theo dõi việc làm của Sanh và cảm phục sự quyết tâm của người bạn.

Năm ấy Tuấn được điều động trở về trung ương nền Quốc Đạo dự lễ phong Thánh. Tuấn được phong Thánh trong hội nầy. Tuấn được ở lại nơi trung ương nền Quốc Đạo. Một hôm Tuấn đến thăm Sanh. Sanh đón chào Tuấn như người bạn thân thiết ngày nào Sanh nghe Tuấn đã được phong Thánh bước chân vào ngôi Hội Đồng Thánh Đức thời vô cùng mừng rỡ. Tuấn hôm nay có quyền đề đạt nhân sự, Tuấn giới thiệu Sanh lên trung ương nền Quốc Đạo. Và được nền Quốc Đạo nhận làm việc, trải qua mười năm phấn đấu nơi nền Quốc Đạo Sanh được phong Thánh. Vào ngôi vị Hội Đồng Thánh Đức. Sanh đi thuyết giáo khắp thế giới trở thành bậc Tôn Sư tuổi trẻ. Sanh được như ngày hôm nay là nhờ Tuấn người bạn, hết lòng vì bạn Sanh không khỏi rơi nước mắt khi nhắc đến Tuấn.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————–