ĐỀ 18

Thảm cảnh tương tàn nồi da xáo thịt là mối họa hàng đầu của dân tộc, cuộc sống u minh không một ánh tương lai. Không phải chỉ có chiến tranh binh đao máu lửa nồi da nấu thịt mới gọi là tương tàn, mà là lật đổ lẫn nhau, trù dập lẫn nhau cũng gọi là tương tàn. Cũng chỉ vì tranh hùng tranh bá, tranh giành quyền lực Bè Phái, Đảng Phái mà ra.

Sự tăm tối ấy phát nguồn từ lạc Nguồn lạc Cội. Làm tan rã tình đồng loại, nghĩa Đồng Bào. Nát tan đoàn kết chia bè rẽ phái coi nhau như kẻ thù làm cho cuộc sống không biết bao nhiêu là khốn khổ. Sự tranh giành đấu đá lẫn nhau đương nhiên có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì xưng là Vua, kẻ thua cho là Giặc. Nhưng thật ra xem đi xét lại Giặc với Vua cũng là một thứ. Không bên nào vì nước vì dân cả.

Bằng chứng là kẻ thắng cuộc đi vào thể chế độc tài độc trị bảo vệ bè Đảng đặc quyền lợi của Đảng trên quyền lợi Tổ Quốc Non Sông. Tước hết mọi quyền cơ bản con người quyền Nhân Quyền, cũng như quyền cơ bản người dân quyền Dân Chủ Tự Do. Cướp đi quyền cơ bản xã hội quyền Công Bằng, Bình Đẳng. Thậm chí cướp luôn cái Quyền chọn lựa của toàn dân, qua lá phiếu tín nhiệm của mình.

Thể chế Độc Tài Độc Trị, nó luôn hiện hữu không những trong Phong Kiến Vua Chúa, mà ngay trong Cộng Sản, kể cả những nước Tư Hữu Thể Chế Cộng Hòa chưa tiến lên Tư Bản vẫn còn Độc Tài Độc Trị. Đương nhiên những nước Độc Tài Độc Trị Tư hữu nầy vẫn còn hơn những nước độc tài độc trị Cộng Sản. Người dân còn có chút Tự Do Mưu Cầu Hạnh Phúc.

Sự thảm họa sống trong Thể Chế độc tài độc trị, là sự sống tăm tối thi nhau chồng chất không biết bao nhiêu là khốn khổ. Khổ bệnh tật, khổ ăn chất độc, khổ lo sợ, khổ nghèo đói, khổ ô nhiễm môi trường. Nhất là khốn khổ Đạo Đức, xuống cấp con người trở nên vô cảm lạnh lùng. Tinh thần yêu nước giảm sút cơ hội cho ngoại xâm chiếm lần đất đai biển đảo đe dọa sự tồn vong của dân tộc.

Sự độc tài độc trị trở thành gánh nặng của mỗi người dân làm không đủ nuôi Thể Chế, vì Quốc Nạn tham nhũng quá lớn. Dẫn đến kiệt quệ sự lớn mạnh của một đất nước. Cảnh nghèo đói của dân cứ mãi kéo dài. Đồng Tiền mất giá so với thế giới quá lớn, dẫn đến làm thuê làm mướn khắp cùng thế giới. Nhưng cái nghèo vẫn cứ nghèo cuộc sống khốn khổ vẫn cứ tiếp diễn.

Khốn khổ hơn nữa là bán cả thân thể cho bọn có tiền mua vui kiếm thêm bác cơm hạt gạo, phụ giúp gia đình, cũng như nuôi con cái. Cha Mẹ già, nào ai muốn lìa chồng xa con, nhưng vì thời thế cứ mãi đen tối không một tia sáng. Đông mãi kéo dài nào thấy ánh sáng mùa xuân

Đức tính hi sinh của người Việt là vô cùng bền bỉ chịu kham chịu khó hi sinh thầm lặng nhẫn nhục vô cùng.

Một dân tộc đã từng mở màng dựng nước rực rỡ bao nhiêu, thì giờ đây mang nhiều tủi nhục bấy nhiêu, do lạc Cội lạc Nguồn đã tạo lên bao Thể Chế độc tài độc trị thống trị. Làm cho đất nước tan hoang, người dân cơ cực khốn khổ lầm than.
Âu cũng là số trời đã định theo huyền cơ thăng trầm của một dân tộc phải chịu nhiều kiếp nạn để sau nầy rực rỡ vinh quang. Và đúng như vậy Quốc Tổ đã trở về Văn Hóa Cội Nguồn đã trở lại với non sông. Non sông Đại Việt chuyển mình đi vào thời đại mới. Thời đại đơm hoa Trí Huệ, kết quả thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Đa Nguyên,Nhân Quyền, Dân Chủ Tự Do. Dân Giàu nước mạnh Công Bằng Bình Đẳng Văn Minh. Theo cơ vận của Tạo Hóa
Da trời ai nhuộm mà xanh
Non sông ai tạo như tranh họa đồ
Mùa xuân ai đã đón mời
Thế mà vẫn đến trăm nghìn sắc hoa
Về Nguồn thời trổ giàu sang
Đa Nguyên thời được ấm no thanh bình
Độc tài khốn khổ trăm nghìn
Lạc Nguồn lạc Cội khốn cùng tan tiêu
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
———————————————