ĐỀ 16

Một dân tộc mất Nguồn lạc Cội, như bèo dạt mây trôi rơi vào vòng xoáy thế giới. Vì không còn chỗ để trụ vững, một dân tộc đã nhỏ bé lại mất Gốc không nói cũng biết là thê thảm đến mức độ nào. Hết nước nấy thôn tính tới nước kia xâm lược. Chúng thi nhau mà vơ mà vét cạn kiệt đất nước Việt Nam. Do người Việt Nam làm tay sai cho chúng.

Một dân tộc đã mất gốc chỉ cần một một cơn lốc chính trị thế giới lùa qua, thì dân tộc đó liền bị ngã đổ, vùi dập, cuốn trôi theo dòng xoáy thế giới. Bao tai ương kiếp nạn xảy ra. Một dân tộc đang yên lành bổng nổi lên sóng gió. Những cụm mây trắng biến thành màu đem bao phủ lấy non sông Tổ Quốc. Đưa non sông Tổ Quốc đi vào cảnh giới mùa đông, hình thành lên những cơn bão chiến tranh nội địa tương tàn lẫn nhau.

Sự đau khổ của một dân tộc là không tự chủ được mình mà đi vào lệ thuộc ngoại bang. Để cho ngoại bang thao túng làm tay sai cho chúng. Bao vẻ đẹp anh linh truyền thống đi vào quên lãng vùi chôn mất dạng, càng đi vào lạc loài thì dân tộc càng thêm khốn khổ.

Sự khốn khổ không những đói nghèo lạc hậu, mà còn khốn khổ về áp bức, khốn khổ về bệnh tật. Nhất là khốn khổ không có Nhân Quyền, Dân Chủ, không có Công Bằng Bình Đẳng Tự Do. Sống trong nhà tù xã hội chịu không biết bao nhiêu là oan sai, oan khiên ở tù vô tội vạ, nhà tù lúc nào cũng chật kín. Bệnh viện lúc nào cũng quá tải, người bệnh càng lúc càng đông. Tai nạn không sao kể xiết. đủ kiểu tai nạn, không phải cuộc sống Địa Ngục là gì ?

Sự lạc Cội lạc Nguồn không thể nào lột tả hết hiểm họa. Không chỉ có vậy mà còn làm cho dân tộc héo ngọn rũ cành. Không còn đủ sức để mà vươn lên, lưu vong tứ xứ để tìm sự sống. Đây không phải là vinh quang là là sự nhục nhã của một dân tộc, chỉ biết ra thân làm mướn khắp cùng thế giới, kiếm những đồng tiền rẻ mạc không xứng đáng với lao động của mình.

Một dân tộc với sự đọa đày không ngừng nghĩ. Đương nhiên cũng phải có ngày chấm dứt. Khi toàn dân tộc đã bừng tỉnh nhận thức được rằng. Dân tộc chúng ta là dân tộc Rồng Tiên nào phải dân tộc tầm thường đã có năm nghìn năm Văn Hiến, dân tộc Đại Thụ thế giới. Đất nước nào phải nghèo, bằng chứng là địa cuộc Việt nam vô cùng quan trọng Địa Lợi số một châu Á. Lại giàu tài nguyên rừng vàng biển bạc, giàu khoáng sản từ nơi lòng đất. Giàu chất xám nhân tài đâu có thiếu. Phải nói cái gì cũng hơn hẳn các nước đâu phải là một đất nước nghèo. Thế mà trở nên cùi đày là tại làm sao?

Khi toàn dân tộc đã nhìn tận gốc của sự đói nghèo lạc hậu, cũng như sự khốn khổ hiện tại. Toàn thể dân tộc Việt Nam hồi hương trở về Cội Nguồn tạo lên sức mạnh đoàn kết dân tộc, xóa bỏ cơ chế Độc Tài Độc Trị. Thay thế vào đó là thể chế Đa Nguyên, Nhân Quyền, Dân Chủ, Công Bằng, Bình Đẳng Tự Do. Thì sự nghèo đói lạc hậu đã được tháo gở đất nước đi vào phát triển, chấm dứt khốn khổ đi làm thuê làm mướn khắp cùng thế giới.
Toàn dân tộc vươn lên làm giàu chính đáng. Theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp minh chính cho phép. Không còn Lá bùa Thể Chế độc tài độc trị đè nặng dân tộc Việt Nam không ngóc đầu dậy nổi. Hãy vứt bỏ là bùa nầy thì dân tộc Việt Nam tự mọc cánh để mà bay.

Sự mất Nguồn lạc Cội cọng thêm lá bùa độc tài độc trị ếm yểm đè nặng dân tộc. Chính là nguyên nhân làm cho dân tộc Việt Nam khốn khổ. Hãy trở về với Nguồn Cội, vứt bỏ thể chế độc tài độc trị, thì coi như cuộc cách mạng Văn Hóa đi vào hoàng thành viên mãn, thành công đại thành công.
Lạc Cội mất Nguồn, mãi lao đao
Vận nước vận non, khổ biết bao
Sống không ra sống, thân lê lết
Trôi theo thời thế, lặng hụp bơi
Rơi vào nô lệ, đường mất nước
Nhục nhã ê chề, chẳng ra sao
Nghĩ lại mà buồn, cho kiếp nạn
Độc tài độc trị, cảnh nhà lao
Hãy về Nguồn Cội, mà tỏa sáng
Nở cành xanh ngọn, dứt lao đao

Văn Học Nghị Luận, là Văn Học cá chép hóa Rồng. Có nghĩa là phải nổ lực nghiên cứu tiến hóa Ý Thức, Nhận Thức, mới trở thành cá chép hóa Rồng được. Văn Học Nghị Luận là Văn Học đỉnh cao trong Văn Hóa Cội Nguồn. Văn Học khai sáng trí tuệ. Văn Học trở thành những câu hỏi, những đề thi trong các kỳ thi.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————-