ĐỀ 14

Các bậc hội nhập Văn Hóa Cội Nguồn, thường là những bậc giác ngộ cao. Đức Độ lớn tuy không màng đến danh lợi nhưng danh lợi tự đến không ai bằng, không muốn ở đền đài cung điện kỳ quan bảo tháp, nhưng cũng phải ở trong đền đài, cung điện, kỳ quan, bảo tháp. Vì sao lại có chuyện như thế . Vì các Ngài là Bậc Tôn Sư phước trí vô biên có công dìu dắt nhân loại hướng thiện làm lành, có công vì dân vì nước, có công vì Cội vì Nguồn. Là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa tại thế Phước Đức vô cùng, nên được hưởng phước báo như vậy. Phước Báo tự nhiên. Có công có quả. Không cần tranh giành chi cả, nhưng quyền năng không ai bằng.

Đã là Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa tại thế. Niềm vui của các Ngài chính là độ dân, làm cho Quốc Thái dân an không còn khốn khổ. Các Ngài luôn chọn cho mình một hướng đi hành sự theo Thiên Ý. Vùi đầu vào công việc quên hết thời gian. Truyền kinh thuyết giáo không ngừng nghĩ.

Các Ngài ra sức tìm ra nhiều căn bệnh của Linh Hồn. Sáng tạo ra nhiều vị thuốc Văn Hóa những triết lý cao siêu để chữa khỏi. Làm cho Linh Hồn nhân loại được lành mạnh an vui, nhất là siêu thoát về trời. Trong vô số căn bệnh Tâm Linh căn bệnh khó chữa nhất chính là căn bệnh ngu si. Căn bệnh nầy các Ngài tốn rất nhiều công sức nhưng khó chữa khỏi.

Phải nhờ đến những liều thuốc Văn Hóa Văn Hóa Thiên Ý, loại Văn Hóa Cam Lồ tối cao hàng mấy mươi triệu năm mới xuất hiện một lần chữa khỏi tất cả căn bệnh Tâm Linh trong đó có căn bệnh ngu si, Căn bệnh khó chữa nhất trong các căn bệnh của Tâm Linh.

Sự sống xa Nguồn lạc Cội dẫn dắt con người sa đọa trong dục lạc đánh mất lương tri trở nên nhu nhược, nhuệ khí hao mòn, Có mấy ai giữ được khí độ anh minh.

Sự khuyết tật của Linh Hồn chính là không giữ được mình lao theo dục lạc xa rời Đạo Đức, Nhân Cách, Tư Cách, Phẩm chất con người. Không có căn duyên để gặp được Văn Hóa Cội Nguồn nên càng lún sâu vào con đường tối tăm. Chờ ngày mãn kiếp trần Linh Hồn liền sa đọa xuống các tầng Địa Phủ, theo ác nghiệp do mình gieo ra.

Như chúng ta đã biết Ông Chủ vũ trụ chính là Cha Trời Mẹ Trời. Không ai giàu cho bằng Cha Mẹ Trời. Của cải vật chất vũ trụ do Cha Trời, Mẹ Trời cai quản. Cũng không ai Phước Đức cho bằng Cha Mẹ Trời. Phải nói là vô tận vô biên. Sự giàu có cũng như Phước Đức của Cha Trời Mẹ phải nói là không thể nghĩ bàn. Vì vậy Cha Mẹ Trời muốn ban cho ai Phước Đức, cũng như sự giàu có thì ban. Đại Phú Do Thiên, là như vậy. Nếu chúng ta vì Thiên Ý truyền bá Thiên Ý đương nhiên chúng ta được Cha Mẹ Trời ban phúc lành sống trong cảnh giàu sang là điều tất nhiên không có gì lạ. Cha Trời Mẹ Trời là đấng tối cao quyền lực vô biên, quyền năng vô hạn. Chúng ta làm việc cho Trời đương nhiên chúng ta sẽ có quyền lực tối cao. Thần thông trí huệ vô ngại. Sự trả công Cha Mẹ Trời cho chúng ta chính là ban phúc lành cũng như làm sáng cái trí chúng ta trở thành Chánh Đẳng Chánh Giác. Thay thế Cha Mẹ Trời làm chủ vũ trụ. Phải nói là hưởng phước báo không bao giờ hết. Có thể nói là vô tận vô biên.

Lại nữa nếu chúng ta đã hội nhập Cội Nguồn hiểu rõ Cha Trời, Mẹ Trời là Chánh Thân, Chánh Mẫu. Hai Đấng sanh thành ra nhân loại con người, lưu truyền cho đến tận bây giờ. Cha Mẹ chúng ta nơi chốn trần gian chính là giai Phụ. Phụ Thân, Phụ Mẫu, phụ diễn lưu truyền nòi giống con người. Ngôi vị Cha Mẹ trần gian sau Cha Trời, Mẹ Trời.

Theo định luật vũ trụ sự sống ở đời. Cha Mẹ giàu thì con cái hưởng. Chúng ta đã quy hướng về Cội Nguồn, cũng như hội nhập Cội Nguồn. Thì chúng ta chính là con của Cha Trời Mẹ Trời, trở về với Chánh Thân, Chánh Mẫu. Đương nhiên chúng ta thừa hưởng gia tài vũ trụ. Làm chủ các tầng trời cõi trời là điều hiển nhiên không có chi là lạ. Cũng là chuyện bình thường trong lẽ sống Tạo Hóa mà thôi.

Văn Học Nghị Luận, là Văn Học cá chép hóa Rồng. Có nghĩa là phải nổ lực nghiên cứu, tiến hóa Ý Thức, Nhận Thức. Mới trở thành các chép hóa Rồng được. Văn Học Nghị Luận là Văn Học tối cao trong Văn Hóa Cội Nguồn. Văn Học khai sáng trí tuệ, trở thành những câu hỏi, những đề thi trong các kỳ thi.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————-