CÂU CHUYỆN SỐ 15

CÒN GỐC THỜI CÒN TẤT CẢ
MẤT GỐC THỜI MẤT TẤT CẢ

Ngày xưa ở xã Âm Giao, Huyện Lộc Hà nổi tiếng có hai vườn cam sai quả, hai vườn cam không xa mấy, có vài trăm mét.
Nhưng vườn cam anh Hai Hại cho quả hơi chua. Còn vườn cam Ba Lợi cho quả ngọt. Cũng bởi giữa sự ngọt và chua đã đưa hai vườn cam thành hai cảnh giới khác nhau.
Vườn cam nhà Hai Hại thời luôn vắng khách, hiếm lắm mới có người mua. Còn vườn cam Ba Lợi thời lúc nào khách cũng đông. Kẻ mua người bán tấp nập, tiền vô tiền ra như nước.
Hai Hại càng ngày càng ghét vườn cam Ba Lợi, ở đời người ta thường nói “Ghét người ghét cả đường đi, thương người thương cả tông ti họ hàng”. Vợ Chồng Hai Hại lúc nào cũng cay cú oán trách vườn cam của Ba Lợi. Nên ghét luôn tới vợ chồng Ba Lợi.
Một hôm bà Phụ vợ Hai Hại nhìn thấy vợ chồng Ba Lợi, liền nói với chồng: Tôi nhìn thấy vợ chồng thằng Lợi không có chỗ nào ưa được, tướng đi cũng xấu, nói cười cũng xấu thế mà mấy con mẹ nịnh nọt ca tụng tối ngày, mấy mụ đó nịnh nọt để mua cam rẻ, còn tôi thời muốn tát mấy cái cho vợ chồng nó bớt hống hách, tức ôi là tức.
Vợ chồng Hai Hại nhìn cảnh ế ẩm của mình cả ngày mới có một hai người đến mua thời trong lòng vô cùng buồn bực, Vừa nhìn thấy khách mua cam đến, là vợ chồng Hai Hại miệng như tay, tay như miệng đón mời không ngớt, tiếp đãi tử tế coi khách hàng còn hơn thượng đế. Thế mà không mấy người đến mua mới lấy làm tức. Còn vợ chồng Ba Lợi không cần mời, không cần coi khách hàng là thượng đế, thế mà người ta tranh nhau để mua lớp trong lớp ngoài, ngày kiếm vài triệu.
Cam bán không được độ khoảng chừng nửa tháng nữa thời chín rụng đầy vườn, Hai Hại vắt óc tìm giải pháp bán cam cho bằng được, nghĩ ra một kế hãm hại vợ chồng Ba Lợi. Bằng cách tìm mướn bọn thảo khấu thổ phỉ, chặt phá vườn cam Ba Lợi. Vườn cam Ba Lợi chỉ trong một đêm bị chặt sạch chỉ còn lại trơ trọi thân và gốc. Vợ chồng Ba Lợi khóc lóc đi báo quan, nhưng quan không làm gì được bọn thổ phỉ, nghi cho Hai Hại mướn bọn thổ phỉ chặt phá thời không có bằng chứng. Vợ chồng Ba Lợi chỉ biết kêu trời khóc đất, vợ Ba Lợi vì tiếc của sinh bệnh nằm liệt gường, đúng là họa phúc không biết đâu mà lường,
Nói về Hai Hại nhìn thấy vườn cam của Ba Lợi bị chặt sạch không còn một cây, chỉ thấy thân gốc trơ trọi thời vuốt râu khoái chí về nói với vợ: Bà chuẩn bị hốt bạc. Quả đúng như vậy, khách mua cam lần lượt kéo đến mua cam nhà Ba Lợi thời hởi ôi vườn cam đã bị chặt sạch lấy đâu nữa mà mua. Bằng kéo đến vườn cam Hai Hại. Vợ chồng Hai Hại thi nhau mà đếm tiền khách mua cam như tôm tươi thi nhau mà mua chưa đầy mười ngày hết sạch vườn cam. Chỉ một mùa cam mà Hai Hại đã phát giàu, vợ chồng Hai Hại cúng mừng thật linh đình mời đãi khách, kẻ ra người vào tấp nập. Trong xóm có nhiều người nghi Hai Hại mướn thổ phỉ chặt phá vườn cam Ba Lợi nhưng không ai dám nói, sợ bị họa lây.
Thu hoạch xong mùa cam, vợ chồng Hai Hại định xây nhà to ngõ lớn. Vườn cam Hai Hại đang thời kỳ sung trái, xanh tốt, sum suê. Hai Hại nói: Năm tới nhà mình hốt bạc còn hơn lần nầy nữa. Bà Phụ nói: Quả là trời giúp ta. Hai Hại nói: Trời nào mà giúp, giàu nghèo là do mình phải biết tính mưu tính kế thời mới giàu được. Bà Phụ vợ Hai Hại làm thinh không cải nghĩ không lẽ chồng bà đã làm điều nầy, như thế thời thủ đoạn quá, nhưng nghĩ đến tiền thời Bà Phụ liền vui vẻ ngay.
Vợ chồng Hai Hại sửa sang lại nhà khang trang rộng rãi chuẩn bị cho mùa tới khách đến ở mua cam có chỗ trú mưa trú nắng.
Ở đời mấy ai giàu mà không lên mặt. Vợ chồng Hai Hại cũng thế, vừa lên mặt vừa khoe khoang. Lối xóm kẻ ghét thời nhiều người ưa rất ít. Nhưng ghét thời để trong bụng mấy ai ra mặt, đôi khi giả đò nịnh nọt vợ chồng Hai Hại nữa là khác. Hai Hại nào có biết trâu cột thời ghét trâu ăn, người làm không ra của ghét người làm ra của. Vợ chồng Hai Hại tưởng người ta ai cũng kính phục mình nên lúc nào cũng khoe khoang lên mặt.

Nhưng sự đời nào ai mà ngờ trước được. Luật Vô Thường luôn xoay chuyển tàn phá, nếu có phúc đức thời vượt qua, không phúc đức thời đi tiêu tan tành, và đúng thế, Không ai ngờ năm nay lại mưa bão lớn phải nói cả trăm năm chưa thấy bao giờ, cơn bão gầm rú thấy mà kinh người nhà Hai Hại cửa nẻo chưa hoàn thành gió lùa vào nhà cuốn bay đi, may mà vợ chồng Hai Hại còn sống sót. Cho đến khi trời vừa hừng sáng, vợ chồng Hai Hại như chết điếng vì vườn cam ngã đổ trốc gốc hầu như muốn hết, chỉ còn lại mấy cây cam còi vàng úa. Vợ Hai Hại đi không nổi, ngồi than vắn thở dài sanh bệnh. Nửa tháng sau vườn cam Hai Hại chết hết. Hai Hại than thở buồn rầu, miệng đắng không ăn uống gì được, lúc nào cũng lảm nhảm nói: Thôi hết rồi trời hại ta rồi, còn gì đâu nữa. Dân chúng thấy tình cảnh Hai Hại như vậy xì xầm với nhau đúng là ác lai ác báo, hại người chính là hại mình, hại người ta, người ta càng phát giàu còn mình thời đi tiêu. Hai Hại vô tình nghe được sự xầm xì ấy quá xấu hổ không bao lâu sinh bệnh rồi chết.

Nói về vườn cam Ba Lợi tuy bị chặt nhưng còn thân và gốc cơn bão ập đến không những không bị trốc gốc mà còn đâm chối nẩy mầm nhanh chóng vượt lên sum suê xanh tốt. Đơm hoa kết quả sum suê tuy không bằng mùa cam trước nhưng nhờ giá cao cũng hốt bạc. Vợ Chồng Ba Lợi tạ ơn trời đất. Vì vườn cam độc nhất ở Xã Âm Giao, Huyện Lộc Hà nên khách mua cam ùa về đây rất đông tiền thu vô như nước, Ba Lợi giàu lên thấy rõ. Dân chúng lại xầm xì. Đại họa sanh đại phước giờ đây vườn cam Ba Lợi không còn ai cạnh tranh trở thành vườn cam độc quyền muốn bán giá nào thời bán. Đúng là lâm nguy trời hại mới nguy nào ai có hại cũng như phấn dồi, càng hại người ta càng phát giàu.
Nói về bà Phụ vợ của Hai Hại sau khi chôn cất Hai Hại xong. Sống với hai người con không dám sanh tâm làm ác nữa, tháng ngày tu tâm sửa tánh để đức lại về sau. Hai người con Hai Hại trồng lại vườn cam, sau ba năm thời cho quả, cả nhà hồi hộp không biết là chua hay ngọt, thật bất ngờ vườn cam đều cho quả ngọt, cả nhà mừng rỡ cúng mừng tạ ơn trời đất. Vườn cam càng lớn càng sai quả, bà Phụ mỗi năm một khắm khá không nói là giàu. Bà dặn hai con, các con không được khoe khoang tự cao tự phụ, nhất là không được làm hại người, mà nên giúp đỡ người xởi lởi thời trời đãi cho, bo bo thời trời lấy lại, đến giờ nầy Mẹ mới ngộ ra điều nầy.
* * *

Câu Chuyện CÒN GỐC THỜI CÒN TẤT CẢ, MẤT GỐC THỜI MẤT TẤT CẢ đến đây là hết

Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————–