ĐỀ 13

Sự sống con người vốn không chỉ ở thể xác, mà còn có cả phần Hồn. Thể xác thời cần vật chất, vật thực để dưỡng nuôi. Sự giàu sang cho mấy, cao lương mĩ vị đến mức nào cũng chỉ là để dưỡng nuôi thể xác mà thôi. Không thể làm cho Linh Hồn minh chính giác ngộ được.

Nếu giàu sang, cũng như ăn cao lương mĩ vị, mà thông minh thì ta đâu cần phải học. Nếu chỉ cần làm Vương là Quan mà thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, thì đâu cần phải tu luyện để tiến hóa Linh Hồn đến cảnh giới giác ngộ tỉnh ngộ thành tựu Nhân Cách, Tư Cách, Phẩm Hạnh, Đạo Đức thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Muốn có trí thức, nhận thức phát triển thông minh thì phải học phải hành. Không phải giàu sang, ăn ngon, mặc đẹp mà có .

Muốn trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Thì không được làm ác hại người, Thân, khẩu, ý luôn hành thiện truyền kinh thuyết giáo cứu nhân độ thế. Không phải làm giàu, quyền chức, ăn sung mặc sướng mà thành được.

Như vậy sự giàu có, quyền chức, ăn sang mặc đẹp không liên quan gì đến phát triển Linh Hồn, mà còn làm Linh Hồn dễ sa đọa vì chạy theo dục lạc. Hành ác tạo ra vô số tội lỗi để rồi sa đọa xuống các tần Địa Phủ chịu nhiều sự hành hình khốn khổ do ác nhân ác báo mà ra.

Món ăn của Linh Hồn không phải là sự giàu có. Quyền Chức, ăn sang mặc đẹp. Mà chính là Văn Hóa. Văn Hóa càng cao thì Linh Hồn càng tỏa sáng. Văn Hóa Thâm Thâm Vi Diệu, thời Linh Hồn phát triển trí tuệ vô tận vô biên.

Văn Hóa Đạo Lý càng cao, thì Linh Hồn càng mau trở thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Bằng ngược lại Văn Hóa Tà Đạo sẽ làm cho Linh Hồn sa đọa, tối tăm thậm chí trở thành ngu si.

Vì thế Phật, Thánh, Tiên, Thành, Chúa rất coi trọng Văn Hóa Cội Nguồn. Văn Hóa Thiên Ý Tối Cao Vũ Trụ. Trong Linh Hồn có thứ Văn Hóa Thiên Ý nầy. Thì không còn sa đọa nơi các tầng Địa Phủ nữa, mà sanh lên các cõi thiên đàng cực lạc.

Giàu tiền giàu bạc cũng quý, nhưng không quý bằng giàu Văn Hóa Cội Nguồn. Giàu tiền giàu bạc chỉ để nuôi thể xác giả tạm. Không phải là hành trang của Linh Hồn mang theo.
Mà sự mang theo của Linh Hồn chính là Văn Hóa Cội Nguồn, thứ Văn Hóa Quý Nhất trong vũ trụ. Mỗi câu chữ trong Văn Hóa Cội Nguồn là hạt Ngọc là Châu Báu là Kim Cương theo mãi Linh Hồn dưỡng nuôi Linh Hồn. Làm cho Linh Hồn tỏa sáng trở thành Chánh Đẳng Chánh Giác.

Nếu đem phân tích kỷ thời thể xác chỉ là thể xác bộ máy tiểu thiên vũ trụ giả tạm nơi chốn trần gian. Do Cha Trời, Mẹ Trời sinh ra lưu truyền qua Ông Bà Cha Mẹ đến tận bây giờ. Linh Hồn mượn thể xác con người để tu luyện tiến hóa Linh Hồn nếu tiến hóa hành thiện lìa xa cái ác thì Linh Hồn sẽ trở thành Hồn Người vĩnh viễn siêu sanh về thiên giới, sống an vui hạnh phúc trên các cõi trời tầng trời.

Nếu linh Hồn lạc Đạo hành ác sẽ biến thành Ác Quỷ Ác Ma. Hoặc trở lại Linh Hồn các loài Cầm, Thú, Bò Sát. Khi thể xác con người mất đi Linh Hồn sẽ sa đọa khắp nẻo không còn cơ hội đầu thai làm kiếp người được nữa. Cũng có nghĩa là không còn cơ hội để về trời. Sự tạm mượn thể xác con người ấy là vô cùng quan trọng Vì Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cũng từ người mà ra. Không phải từ Cầm, Thú, Bò Sát mà thành. Sự đầu thai tạm mượn xác người có thời gian nhất định 60- 70- 80 tuổi hết số phải trả về cho cõi trần tức là trả về cho tứ đại. Đất, nước, gió, lửa. 1- trả về cho Đất tức là Địa Táng đem chôn. 2- trả về cho lửa Hỏa Táng đem thiêu. 3- Trả về cho gió Phong Táng đem treo. 4- Trả về cho nước Thủy Táng đem thả xuống biển. Những gì đã vay mượn thời phải trả. Sự chết của con người cũng chỉ là hết thời gian vay mượn phải trả lại cho trần mà thôi. Có gì đâu mà phải lo lắng. Linh Hồn tiếp tục vay mượn thể xác khác chẳng hạn như trở lại vay mượn xác thân thân Cầm, Thú, Bò Sát. Hay về trời có cái thân tiên thiên chân khí ở cõi trời. Thể Xác Thân Tướng con người tỏa hào quang xinh đẹp.

Linh Hồn mới thật là của mình. không bao giờ mất đi sống ngang Tổ Tiên Cha Trời Mẹ Trời. Dù cho vũ trụ nầy có mất đi, rồi thành lập trở lại vạn ức tỉ lần. Thì mỗi mỗi Linh Hồn vẫn trường sanh bất tử không hề mất đi sống mãi.

Chỉ có điều hành ác thời bị sa đọa xuống các tầng Địa Phủ. Hoặc trở lại loài Cầm, Thú, Bò Sát, hoặc trở thành Hồn Ma Hồn Quỷ. Còn Linh Hồn hành thiện trở thành Hồn Người vĩnh viễn siêu sanh lên các cõi trời, tầng trời sanh sống an vui hạnh phúc vô cùng. Sự luân hồi là do Ác nghiệp luân chuyển. Hết làm khiếp người đến làm kiếp Cầm, Thú, Bò Tát. Ăn nuốt lẫn nhau. Mất xác nầy thời vay mượn xác khác. Hết kiếp ngựa đến kiếp trâu, hết kiếp bò đến kiếp chó vân vân…

Như vậy Linh hồn nào có sanh Tử, chẳng qua mượn xác nầy qua xác khác mà thôi. Hết kiếp người đến thú. Sự đánh mất Lương Tâm, không còn Nhân, nghĩa, lễ, Trí, tín, lại mất Nguồn lạc Cội nhất định luân hồi theo nghiệp ác hết loài nầy đến loài khác chẳng biết bao nhiêu mà kể. Khó mà trở lại làm kiếp người. không còn cơ hội về trời, không còn cơ hội trở thành, Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa. Uổn thay một kiếp người trần gian.

Nếu không đánh mất nhơn đạo, không rời xa Cội Nguồn thường làm chủ lương tâm không làm ác. Thì còn nghiệp ác đâu nữa mà luân hồi. Sống mãi như Cha Trời Mẹ Trời hiểu rõ sanh tử lấy gì mà sanh tử. Sanh tử chỉ là sự thay đồi lớp áo da mà thôi. Linh Hồn có sanh tử hồi nào đâu mà sợ. Bỏ Ác hành thiện là coi như tuyệt vời, vĩnh viễn thành người, thành Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa, Nhơn Đạo thành rồi. Thì Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa cũng là đây.

Hãy làm thiện, sống thiện, cũng như tích góp Thiên Ý để sống vui sống minh mẫn sống hạnh phúc, dù ở cõi trần gian vẫn được an lạc, và an lạc mãi khi mãn kiếp trần trở lại thiên đàng cực lạc sống vĩnh hằng trên các cõi trời.

Tóm lại: Linh Hồn không bao giờ chết. Chết chỉ là mất cái xác vay mượn tạm mượn hết thời gian có nghĩa là hết số phải trả mà thôi. Làm chủ sanh tử hiểu rõ sanh từ chính là ở chỗ giác ngội nầy. Hãy hướng về Cội Nguồn, Hội Nhập Cội Nguồn không còn nghiệp ác lấy đâu ra luân hồi sanh tử. Nếu có vay mượn thể xác cũng là Thể Xác Tiên Thiên Chân Khí thân tướng Chư Thiên cõi trời trường thọ sống lâu vô kể. Nếu giả sử thân xác Tiên Thiên ấy có già đi, thì ta lột bỏ vay mượn lại Thể Xác Tiên Thiên Chân Khí non trẻ khác, có gì đâu mà sợ sanh tử. Sống mãi an vui sống ngang Cha Trời, Mẹ Trời.

Văn Học Nghị Luận, là Văn Học nghiên cứu, thảo luận, bàn luận, phân tích, làm sáng tỏ hàm ý sâu sắc của Văn Hóa, được mệnh danh là Văn Hóa cá chép hóa Rồng. Văn Học Nghị Luận Tối Cao trong Văn Hóa Cội Nguồn, trở thành những đề thi quan trọng trong các đề thi.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
—————————————