ĐỀ 12

Mỗi lần truyền giáo Quốc Tổ thường dạy rằng: Người sống có Văn Hóa nhất là Văn Hóa Cội Nguồn. Thường là ít phạm sai lầm, phần nhiều sống theo lương thiện có nghĩa là sống theo lương tâm của chính mình. Những người như thế thường là Bụt, Thánh, Tiên, Thần, Chúa.

Một đất nước cũng vậy, dân tộc nào luôn nghĩ đến Dương Nội. Nghĩ đến Dương Nội không có nghĩa là bảo thủ sự lạc hậu của dân tộc mình. Mà là luôn tìm cách phát triển dân tộc mình vươn tới Văn Minh sánh vai cùng với các dân tộc khác, luôn học hỏi cái mới, cái hay, cái lạ nâng cao sự sống nâng cao dân trí dân tộc mình. Ví như cây Đại Thụ nhánh lá buông ra mục đích làm lớn cái gốc của mình.

Một dân tộc luôn tìm kiếm ở thế giới những cái hay làm ăn phát triển kinh tế, phát triển cạnh tranh đa thành phần xã hội. Trụ vững Cội Nguồn làm lớn cái Gốc của dân tộc mình, thời dân tộc đó trở thành dân tộc Thần, Thánh.

Sống có Văn Hóa, sống theo lương tâm luôn làm tỏa sáng cái Đức của dân tộc mình. Sẽ được bạn bè thế giới ca tụng, nhiều khi suy tôn lên làm dân tộc kiểu mẫu, gương mẫu ví như Nhật, Để cho nhiều nước học hỏi trở thành dân tộc đàn anh, dẫn đầu về Nhân Cách, Tư Cách, Đạo Đức. Cũng như sự phát triển xã hội cạnh tranh lành mạnh, tiến đến dân giàu nước mạnh xã hội công bằng ,bình đẳng văn minh.

Dân tộc nào cũng vậy, phát triển kinh tế vươn ra thế giới nhưng không đánh mất Cội Nguồn ổn định giềng mối đoàn kết, thì dân tộc đó không có một thế lực nào đánh bại, dù cho thế lực đó to lớn đến đâu.

Bằng ngược lại phát triển kinh tế đất nước vươn ra thế giới, rồi lệ thuộc thế giới. Trở thành xu thế hướng ngoại lệ thuộc ngoại bang. Bỏ Dương Nội mà chạy theo hướng Ngoại thì từ lỗ cho đến lỗ, bị ngoại cảnh chi phối dẫn đến lệ thuộc nô lệ. Dân tộc đó chia năm xẻ bảy không còn đoàn kết. dẫn đến chiến tranh tương tàn nồi da xáo thịt kẻ theo xu thế nầy, người theo xu thế kia. Dân tộc đó trở thành bãi chiến trường để cho các thế lực bành trướng so tài vũ lực, so tài vũ khí. Buôn bán vũ khí, Trâu, Bò húc nhau ruồi muỗi chết. Các thế lực thế giới đánh nhau chọn bãi chiến trường những dân tộc hướng ngoại mất Gốc chia năm xẻ làm nơi thử vũ khí. Cũng như làm thỏa dục tính thắng thua tranh hùng của họ. Chiến tranh nội địa xảy ra rơi vào cảnh nồi da nấu thịt chết chóc trở thành nạn nhân trong binh đao máu lửa chiến tranh. Chẳng lợi gì cả cái lợi thuộc về những thế lực buôn bán vũ khí.

Họ bán gươm đạo giáo mác súng đạn. Cho bè đảng nội chiến càng đấu đá lẫn nhau. Đấu đá mạnh, chém giết dữ dội họ càng bán được nhiều vũ khí. Họ vét sách tài nguyên khoáng sản nơi lòng đất. Từ rừng núi cho đến biển cả. Vàng ngọc châu báu tích lũy từ dân chúng bằng cách in những tờ giấy bạc mua của dân, lấy khéo mà dân chẳng hề hay biết gì cả trả nợ mua vũ khí chiến tranh. Cái ngu của dân tộc nội chiến tương tàn là ở chỗ nầy. Một cuộc hề không đem lại kết quả còn làm cạn kiệt sự giàu có non sông đất nước.

Một đất nước chỉ biết hướng ngoại bỏ Dương Nội coi như dân tộc đó đã mất gốc. Đi vào cảnh tối tăm lạc vào giữa chốn rừng hoang, hoang mang sợ hãi không biết lối nào để mà đi. Trước mặt tối tăm sau lưng hố thẳm, thế lực ngoại bang nào đến dắt cũng đi theo. Một dân tộc như thế tương lai mờ mịt, đâu còn nghĩ đến Nhân Cách, Tư Cách, Phẩm Hạnh, Đạo Đức. Mà chỉ biết nghĩ đến tiền tài danh lợi trước mắt. Yên ổn được ngày nào hay ngày nấy, luôn cầu cạnh nước nầy, nước kia trông chờ sự bố thí nhỏ giọt, họ bỏ ra con tép câu con tôm. Nhử miếng mồi nhỏ bé câu con cá lớn. Con cá không những không ăn được miếng mồi mà bị kẻ câu cho vào nồi nấu sạch. Hoặc làm chó săn cho chúng, khi không cần chó săn nữa, chúng bán cho kẻ khác nếu cần chúng đem xẻ thịt.

Một dân tộc tự cứu mình chính là trở về Nguồn Cội. Thủ vững nơi Nguồn Cội. Tập hợp sức mạnh toàn dân tộc. Một bàn tay thì chẳng làm nên chuyện gì. Nếu đó là bàn tay toàn dân tộc sẽ dời núi lấp sông, làm lên đại cuộc. Tự đứng vững trên đôi chân dân tộc của mình vươn ra thế giới, cạnh tranh với thế giới.
Tóm lại: Có chí hướng ngoại là điều tốt, nhưng phải vững Gốc. Càng vững cái Gốc thì hướng ngoại mới có hiệu quả. Vương ra biển cả, cần có ngọn hải đăng để trở về. Tiếng lùi như ý, Cái khôn của một dân tộc là như vậy. Những người lãnh đạo đất nước càng phải hiểu rõ điều nầy. Mới léo lái con thuyền dân tộc đi đến dân giàu nước mạnh, không bị các thế lực bành trướng thế giới làm hại. Mà còn được lợi từ các thế lực bành trướng tranh hùng thế giới. Nắm bắt thời cơ làm nên đại cuộc. Đưa Việt Nam đến đỉnh vinh quang.

Văn Học Nghị Luận, là Văn Học cá chép hóa Rồng. Có nghĩa là phải nổ lực nghiên cứu, tiến hóa ý thức nhận thức, mới trở thành cá chép hóa Rồng. Văn Học khai sáng trí tuệ Văn Học trở thành những đề thi, trong các kỳ thi.
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————–