CÂU CHUYỆN SỐ 10

TÈO VÀ TẸO

Ngày xưa ở nước Ma Hạ tại xã hòa Vân, huyện Đồng Giao có một người tên Tèo không những trí huệ, võ nghệ hơn người mà còn có tài chạy nhanh hơn đằng vân của Thần Tiên, tiếng tăm lan ra cả nước. Tèo chỉ vài bước chân là vượt qua hơn chục nước, ma quỷ cũng phải kinh hồn cho cái tài chạy nhanh này.

Khi ấy tại xã Tiêu Dao, huyện Su Phì cũng có một người chạy nhanh như thế, tiếng tăm lừng lẫy không kém gì Tèo, tên là Tẹo. Một hôm Tẹo nghĩ trên đời này không thể có hai mặt trời, không thể có hai cọp chúa trong một khu rừng được, phải phân cao thấp tuy hai người cách xa hàng nghìn dặm nhưng Tẹo chỉ nhích vài bước chân liền đến nhà Tèo.

Tẹo đưa một phong thơ thách đấu trên đỉnh núi Vu Sơn. Các vị Thần núi, Thần sông, Thần rừng, Thần hồ, Thần mây, Thần Gió, Thần nắng, Thần mưa. Nói chung là các vị Thần đến xem trận đấu giữa Tèo và Tẹo

Tẹo đến sớm hơn vai mang bảo kiếm trông như thiên tướng nhà trời. Tèo đến chậm hơn mấy phút oai phong không kém gì Tẹo. Tẹo nhìn Tèo cười ha hả nói: Ta tưởng đâu ngươi sợ quá cút luôn rồi chứ. Tèo cười nói: Làm gì có chuyện đó ta cũng thấy hơi lo, nhưng vì chữ tín cút làm sao được. Tèo nói: Hai ta thắng thua bằng cách nào đây ?

Tẹo nói: Ai làm rách áo người đó trước, thời coi như là thắng. Trong thời gian hai giờ giao đấu thôi, nếu không ai làm rách áo ai thời coi như huề chờ cơ hội khác vậy. Tèo nói: Lấy ai làm chứng thắng thua. Tẹo nói các vị Thần kia sẽ làm chứng cho chúng ta. Tèo nói: Tôi ném hòn đá lên trời, hòn đá rớt xuống đất là giao đấu. Tức thời hòn đá được quăng lên trời vừa rớt xuống, thời các vị Thần không thấy Tèo, Tẹo đâu nữa mà chỉ thấy kiếm khí ù ù cát bay, đá chạy, cây cối đổ nhào ngã lăn, kiếm chạm nhau như bắp rang đinh tai, nhức óc hai giờ đã trôi qua hai người dừng lại mời các vị Thần xem qua ai là bị rách áo, các Thần xem qua không thấy ai bị rách áo cả liền nói: Hai người chẳng ai thắng ai thủ hòa. Tèo, Tẹo cảm ơn các vị Thần rồi nhích chân biến mất, có lẽ Tèo, Tẹo đã trở về nhà rồi.

Nói về Vua Bát La của nước Ma Hạ chỉ có một người Công Chúa độc nhất, tuổi mười tám, sắc nước hương trời đẹp như tiên giáng trần nhưng chưa chịu lấy chồng, vì không có ai vừa ý cả. Nhiều vị hoàng tử các nước lân cận dạm hỏi nhưng công chúa Tiên Nga đều chê là không có trí huệ, chỉ biết dùng sức mạnh để thắng người lúc nào cũng phô trương là tài giỏi quyền thế.

Một hôm thấy Phụ Vương có vẻ buồn Công Chúa nói: Thưa Cha nghe nói trong nước Ma Hạ ta có hai người vô cùng tài giỏi sao Cha không mời họ đến đây xem thử có đúng như lời đồn không ?

Vua Bát La như chợt nhớ ra, nhưng rồi lắt đầu nói: Họ chỉ là dân thường làm sao xứng với Công Chúa nhất là kế vị ngôi vua sau nầy.

Công Chúa nói: Không phải ngày xưa Phụ Vương cũng là thường dân sao ? Vua Bát La nghe Tiên Nga nói thế liền tỉnh ngộ cho người mời Tèo, Tẹo về hoàng cung trước là xem mặt, nếu tướng tá không ra gì thời khỏi phải thi. Tèo và Tẹo nhận được chỉ thị của Vua Bát La liền mừng rỡ nghĩ đây là cơ hội để phân thắng thua không nghĩ là Vua Bát La chọn rể. Hai người liền vào cung quỳ lạy thưa rằng: Chúng thần nhận được chỉ thị của Bệ Hạ liền vào cung, không dám chậm trễ.

Vua Bát La ngắm nhìn hai người một hồi khen thầm trong bụng quả là loài rồng, không phải người thường không khác gì Thần Tiên giáng hạ. Vua Bát La hỏi qua sở trường của hai chàng trai trẻ là gì. Tèo, Tẹo đáp rằng: Muôn tâu Bệ Hạ văn võ, trí tuệ có thừa. Vua Bát La chưa biết ra đề thi gì, thời Công Chúa Tiên Nga xuất hiện xinh đẹp, lộng lẫy vô cùng Tèo, Tẹo nhìn thấy nhưng thái độ lạnh lùng Tiên Nga có vẻ hơi tự ái, nhưng trầm tỉnh trở lại. Vua Bát La cũng vô cùng kinh ngạc vì sự thờ ơ của hai chàng trai trẻ trước sắc đẹp lộng lẫy của Tiên Nga.

Tiên Nga mỉm cười nhìn Tèo, Tẹo nói: Công Chúa tôi đã nghe hai người từ lâu quả là khí phách hơn người, thần khí minh chính, Sở trường của hai người chính là chạy nhanh, hai người chỉ cần chạy ra biên giới bôi thuốc đỏ lên cột mốc, rồi trở về đây ai nhanh chân hơn người đó thắng. Ta có con ngựa lý Thiên Mã ngày đi nghìn dặm cho người theo khảo sát sự thắng thua của hai người. Tẹo nghe xong nói: Thưa Công Chúa từ đây đến biên giới chỉ có hơn hai nghìn dặm làm sao thi được. Công Chúa kinh ngạc nói Thiên Lý Mã ta vừa đi, vừa về cũng đã mất ba ngày đó là chạy hết tốc lực. Hai ngươi chạy nhanh hơn Thiên Lý Mã của ta sao ?

Tèo nói: Thưa Công Chúa chúng tôi muốn chạy thi vòng quanh Trái Đất. Công Chúa hãy nói với Bệ Hạ cắm một lá cờ trước cung điện, nếu ai tới trước cầm lấy lá cờ người ấy thắng. Công Chúa nghe xong lấy làm ngơ ngác Vua Bát La cũng biến sắc, tưởng mình nghe lầm liền hỏi lại hai chàng trai trẻ muốn chạy thi vòng quanh Trái Đất sao ? Tèo. Tẹo đồng thưa đúng thế Bệ Hạ. Vua Bát La hỏi thời gian mấy tháng hay là cả năm. Tèo, Tẹo nói: Thưa Bệ Hạ chỉ trong vòng nửa giờ, nhiều khi chưa tới nửa giờ. Vua Bát La nghe xong nói việc nầy phải có sự chuẩn bị trước. Sáng mai bàn với các quan trong triều rồi sẽ tính. Vua Bát La sai người dẫn Tèo, Tẹo đến một cung điện sang trọng tiếp đãi hết sức tử tế.

Ánh bình minh vừa ló dạng đã nghe tiếng Tèo, Tẹo nói chuyện với nhau. Tèo nói: Trong cuộc so tài này ai thắng, ai thua chúng ta vẫn là bạn với nhau. Tẹo nói: Đương nhiên rồi, chỉ là so tài thôi mà.

Vua Bát La nhìn thấy các vương quan đến chầu đông đủ liền nói lên câu chuyện so tài của hai chàng trai, các vương quan nghe xong đều ngơ ngác tưởng là mình nghe lầm, nhưng không có ai lên tiếng cả, Vua Bát La nói tiếp: Các khanh có thể làm chứng cho cuộc so tài này.

Vua Bát La cho người cắm một cây cờ trước sân rồng có đầy đủ bá quan văn võ ở đó, đương nhiên phải có Công Chúa Tiên Nga. Vua Bát La tuyên bố: Đầu giờ thìn khởi hành, cuối giờ thìn mà hai người chưa trở về thời coi như cuộc thi hủy bỏ. Tèo và Tẹo nai nịt ăn mặt gọn gàng trông như hai Thiên Thần giáng thế. Đầu giờ thìn một tiếng trống đánh lên, tức thời Tèo và Tẹo biến mất người ta bất chợt nhìn thấy Tèo không chạy thi gì cả vẫn còn nguyên chỗ cũ, còn Tẹo thì biến đi đâu mất không nhìn thấy nữa. Tèo từ từ bước đến cây cờ nằm tréo cẳng ngủ, chẳng ai hiểu nếp tẻ gì cả. Công Chúa nói nhỏ với Phụ Vương: Người này mới là người thông minh nhất trần gian, chẳng tốn chút hơi sức nào cũng thắng được người kia, quả là bậc kỳ nhân trên đời, thảo nào thấy gái đẹp vẫn trầm tĩnh như thường.

Nói về Tèo biết Tẹo sắp chạy về đến nơi liền ôm chặt cây cờ Công Chúa vô cùng hồi hộp mau đến thế sao. Công Chúa vừa nghĩ xong thời Tèo cầm cây cờ dơ lên một cơn lốc ập tới Tẹo đã hiện ra mồ hôi ước ròng cả áo Tẹo nhìn Tèo không đổ chút mồ hôi la lớn: Ngươi chạy nhanh đến thế sao ? Lấy lại bình tỉnh Tẹo hỏi: Ngươi không chạy thi. Tèo nói: Ta chạy đến trước ngươi bằng chứng là ta đang cầm lấy cây cờ. Tẹo bái một bái nói: Ta thua ngươi rồi ngươi quả là trí  đức song toàn. Tẹo định bỏ đi Tèo nắm lấy tay nói: Chúng ta đã giao kèo với nhau rồi dù thắng hay thua cũng là anh em. Tẹo liền không bỏ đi nữa. Các quan đại Thần như vừa trả qua một giấc mơ không thể tin là có thật trên đời.

Đức Vua Bát La thấy Tẹo đã nhận thua liền công bố Tèo thắng cuộc. Vua Bát La gả Công Chúa Tiên Nga cho Tèo, gả Quận Chúa em họ Công Chúa Tiên Nga cho Tẹo, Tẹo nhìn thấy Quận Chúa xinh đẹp trong lòng cảm thấy làm vui.
Nói về Hoàng Tử nước Cô Tô luôn ôm hận vì bị Công Chúa Tiên Nga từ chối kết duyên, mà còn bị Công Chúa cho là kém trí, thiếu đức chờ có cơ hội là đem quân tiến đánh nước Ma Hạ. Đất nước Cô Tô vô cùng hùng mạnh, nhiều nước tùng phục Cô Tô. Vua Cô Tô vô cùng hung bạo điều này đã làm cho Vua Bát La vô cùng lo sợ, nhất là Công Chúa từ chối sự cầu hôn của Hoàng Tử Cô Tô.

Vua Bát La cũng đã lường trước thế nào nước Cô Tô cũng tiến đánh nước Ma Hạ, không ngờ chuyện lại xảy ra nhanh đến thế quân Cô Tô tiến sang biên giới như nước lở bờ, Quân Ma Hạ không chống trả nổi, không bao lâu quân Cô Tô kéo đến thành Ma Hạ bao vây lớp trong lớp ngoài đông như kiến cỏ buộc Vua Bát La đầu hàng giao nạp Công Chúa, trở thành chư hầu nước Cô Tô thời may ra còn sống, bằng không nước Ma Hạ coi như bị xóa sổ.

Vua Bát La chưa biết làm thế nào thời có vị Vương Quan Cha Vợ của Tẹo liền tâu: Muôn tâu Bệ Hạ đã đến nước nầy thời Bệ Hạ hãy trao quyền thống lãnh quân binh Ma Hạ cho Phò Mã. Để Phò Mã thống lãnh quân binh tử chiến với quân giặc. Các quan cũng đồng tâu như thế, Vua Bát La liền cho đòi Phò Mã Tèo cùng Quân Công Tẹo đến phong cho Thống Tướng, phó Thống Tướng thống lãnh toàn bộ quân binh đối đầu, tử chiến với quân xâm lược.

Nhận ấn soái xong Tèo và Tẹo thống lãnh binh mã mở cửa thành xông ra tử chiến với quân Cô Tô. Công Chúa, Quận Chúa ở trên thành phất cờ khích lệ ba quân tướng sĩ tử chiến, cũng như động viên tinh thần phu quân sẵn sàng một còn, một mất với giặc.

Tèo, Tẹo nhìn quân xâm lược hét lớn: Nước Ma Hạ không oán thù gì với nước Cô Tô, sao nước Cô Tô xâm lược nước Ma Hạ. Làm trái ý Trời hãy rút quân trở về Cô Tô giữ hòa khí láng giềng với nhau. Hoàng Tử Cô Tô cười ha hả thét lớn: Bỏ khí giới đầu hàng đi, may ra còn cái đầu để sinh sống. Bằng không, không còn con gà, con chó ta thổi ba hồi còi không quy hàng tức là nước Ma Hạ coi như bị xóa sổ. Tèo phi ngựa đến nói nhỏ với Tẹo: Giết sạch các tướng lĩnh, không cần giết quân lính giảm bớt sự chết chóc coi như chúng ta đã làm phước thiện, đáng lý quân Cô Tô phải bỏ mạng chết sạch nơi đây.

Tiếng còi thứ ba vừa kết thúc quân Cô Tô ào ào như nước lũ lao tới. Công Chúa, Quận Chúa trên thành nhìn thấy quân Cô Tô đông như kiến lao tới chém giết quân Ma Hạ, liền phất cờ thét lớn tiến lên tử chiến, tiến lên tử chiến Không còn chần chờ gì nữa Tèo, Tẹo hét như sấm nổ làm kinh khiếp quân Cô Tô. Tèo, Tẹo biến mất chỉ thấy kiếm khí phủ tới đâu, đầu các tướng lĩnh quân Cô Tô bay lông lốc. Hoàng Tử Cô Tô bị chặt làm ba khúc. Quân Cô Tô như rắn mất đầu khiếp hoảng dẫm đạp lên nhau mà chạy, quân Mạ Hạ thừa thắng xông lên chém thôi là chém, Công Chúa Quận Chúa thấy quân Cô Tô bỏ chạy tay phất cờ miệng thét lớn: Tiến lên tử chiến chém sạch quân thù, chém cho lũ giặc ngã nhào, chém cho chết sạch chẳng còn một tên. Công Chúa, Quận Chúa, thi nhau hò hét phất cờ đến nổi kiệt sức ngồi bệt xuống đất miệng, mũi tranh nhau mà thở, quân Cô Tô dẫm đạp lên nhau chạy thục mạng bị quân địa phương Ma Hạ rượt đuổi chém giết chạy về tới nước Cô Tô chết hơn phân nửa. Vua Cô Tô nghe Hoàng Tử bị chặt làm ba khúc, chết hơn trăm tướng tài nhất nước Cô Tô liền thét lên một tiếng, trào máu họng qua đời, hồn sa địa phủ xong đời bạo chúa.

Vua Bát La nhường ngôi cho Tèo. Tèo lên ngôi đời thứ hai Mạ Hạ dân chúng an lạc thái bình không còn đất nước nào dám xâm lược nữa. Công Chúa sinh được hai trai hai gái, Sống an vui hạnh phúc.

Câu chuyện Tèo Và Tẹo đến đây là hết
* * *
LONG HOA LƯỢC TRUYỆN, VĂN HÓA CỘI NGUỒN
————————————————