CÂU CHUYỆN SỐ 9

NHƯỢC ĐIỂM CỦA QUẠ
VÀ SỰ THÔNG MINH CỦA CÔNG

Lớp năm A vẫn như ngày nào các em luôn chăm chỉ học giỏi. Cô giáo Mẫn vẫn thường hay kể chuyện để làm rõ thêm những môn đã học.

Đứng trên bục giảng cô giáo Mẫn hỏi: Hôm nay các em học môn gì ? Cả lớp đồng dơ tay lên tiếng:
Thưa Cô, Hôm nay chúng em học môn Nhược Điểm Của Quạ và Sự Thông Minh Của Công. Cô giáo Mẫn khen: Các em giỏi quá.

Cô lại hỏi: Các em có thể hình dung được nhược điểm của Quạ và Sự Thông Minh Của Công không ? Thưa cô chúng em không thể nào hình dung được.
Cô giáo Mẫn nói: Cô sẽ kể cho các em một mẫu chuyện Công và Quạ. Cả lớp vui mừng, mấy mươi em học sinh im lặng chú ý lắng nghe.

Cô Giáo Mẫn kể rằng :
Ở vào thời xa xưa Công và Quạ là đôi bạn chí thân. Quạ, Công đều rất xinh đẹp. Công thời ngay thẳng lại khôn ngoan. Quạ đã ngu mà lại có tính tham lam và háo ăn, đây là nhược điểm của Quạ nên bị Công lừa. Một hôm Quạ đến nhà Công chơi nhưng con mắt cứ láo lia láo lịa. hết ngó chỗ nầy đến ngó chỗ khác. Quạ nhìn miếng mồi của Công đang treo lơ lững thì thèm nhỏ dãi. Công lạ gì cái tánh tham lam và háo ăn của Quạ.

Công nói: Miếng mồi tôi đang treo kia ít quá lại không được ngon, tối nay con người làm thịt heo, thịt gà, thịt lợn để mai cúng làng cúng xóm chỉ nơi được một miếng thịt thời thoải mái mà ăn. Quạ nghe Công nói đến thịt thời thèm nhỏ dãi nhưng lắc đầu nói: Khó lắm không ăn trộm được đâu. Công nói: Dễ lắm chờ khi trời tối bay vào gắp một miếng. Quạ nói: Con người thấy được thì chết, thịt lấy chưa được thời mạng đã toi.

Công nói: Không sao đâu, tôi có cách. Quạ nghe nói mừng lắm hối lia hối lịa: Mau có cách gì bày cho tôi với. Công nói: Chuyện nầy dễ thôi muốn lấy được miếng thịt thời phải nhuộm đen hết đi bộ lông thời người ta mới không nhìn thấy. Quạ nghe tới thịt thời không còn nghĩ gì nữa nói: Anh Công mau làm cho tôi đen thui đi.
Công liền vào nhà lấy thùng thuốc nhuộm tưới lên mình Quạ. Quạ lấy làm khó chịu rụt cổ lại số lông bị che lấp bởi số lông khác che phủ lên nên không bị nhuộm đen thành thử cổ của Quạ có một cái ngấn trắng không bị mực đen thấm đến trở thành Quạ Khoang có khoang trắng ở cổ. Còn những chỗ khác trở thành đen thui đen thủi chỉ còn lại ngấn trắng nơi khoang cổ mà thôi.

Chờ tối theo lời chỉ đường của Công, Quạ bay đến khu làng thấy thịt để la liệt nhờ mình đen thui Quạ bay xuống đớp miếng thịt rồi bay đi. Quạ ăn no ngủ một giấc cho tới sáng. Quạ nghĩ đến Công bày kế ăn trộm có hiệu quả liền đến nhà Công để tạ ơn. Khi quạ đến nhà Công thời thấy Công đang mở tiệc đãi khách nhộn nhịp vô cùng. Khách mời của Công thấy Quạ đi vào. Ai nấy cũng xầm xì: Anh Quạ hôm nay trông xấu xí quá, đen thui đen thủi như cục than, đâu còn rực rỡ như ngày xưa hay do tính tham ăn nên đã bị người ta tạt thuốc nhuộm lên mình nên mới trở thành đen thui như lọ nồi. Đâu như anh Công nhà mình rực rỡ đẹp hết chỗ chê.

Quạ đến lúc nầy mới hiểu là mình đã bị lừa, thịt đâu có mà ăn hoài một năm chỉ cúng làng, cúng xóm một lần, chắc gì năm khác người ta làm thịt nhiều như vậy, nhưng Công lừa quá khéo trách Công sao được. Quạ lủi thủi bỏ đi biệt dạng đúng là khôn ba năm dại một giờ thì coi như xong hết, ăn được miếng thịt trả giá sự xấu xí cả đời đi đâu ai cũng chê cười cho sự ngu dốt của mình.

Cho đến một hôm Quạ và Công gặp lại nhau.
Công nói: Chào anh Quạ, Lâu nay anh cũng mạnh khỏe đấy chứ ?
Quạ làm thinh không trả lời. Công nói tiếp: Anh thấy tôi thế nào. Công tôi mỗi ngày mỗi đẹp ra còn đẹp hơn xưa nữa là khác, anh có thấy như vậy không ? Quạ càng nghe càng tức cành hông, nhưng cũng dằn cơn giận nói:

Quạ nghĩ bữa nay mình phải hạ gục Công, cho Công thấy rằng cái tài của Quạ không phải là vừa, trả lại mối hận ngày xưa Bằng nói: Trông bộ vó thời anh đẹp hơn tôi, nhưng nói về sự hiểu biết thời anh thua tôi cái chắc làm gì theo kịp tôi.

Công nghe Quạ nói thế liền cười hì hì nói: Ai thua ai thắng chưa biết hai ta so tài đấu trí với nhau vậy.

Quạ liền ra chiêu: Nếu tôi có đủ gươm đao, giáo mác, súng đạn hiện đại, thì không còn ai hơn được tôi, tôi sẽ là người vô địch thiên hạ, Quạ nhìn Công tỏ vẻ đắp ý.

Công nói: Nếu tôi có được không khí làm chủ không khí, thời gươm đao, giáo mác, súng đạn kia chẳng là gì.
Quạ nghe Công nói lấy không khí chống trả lại gươm đao giáo mác, súng đạn hiện đại thời cười ngất nói: Tưởng gì chứ không khí kia thì làm gì được ai. Chỉ để thổi mát mà thôi, cái thứ nhìn không thấy chẳng làm nên trò trống gì đâu. Công thua tôi rồi.

Công nói: Anh Quạ thua thời có, Quạ nên biết gió cấp ba cấp bốn chỉ là thứ gió mát dịu thổi mát. Nhưng khi gió nổi giận trở thành cuồng phong bão tố lên cấp 20 thì sẽ gào thét đinh tai nhức óc, nếu lên cấp 7 trăm 8 trăm cây số. Anh Quạ tưởng tượng xem gươm đao, giáo mác, súng đạn chỉ là tờ giấy bị cuốn bay theo cuồng phong, bão tố tơi tả chẳng còn gì.

Quạ nghe nói đến cuồng phong bão tố thì khiếp vía, chỉ cần cấp 15 đã cuốn phăng cây cối nhà cửa, bỏ mạng không biết bao nhiêu là sinh mạng, Quạ sợ quá bay đi mất. Công nhìn theo cười ngất: Đồ yếu bóng vía tài trí như vậy mà cũng so tài.

Cô Giáo Mẫn nói: Qua câu chuyện Quạ và Công các em thấy gì, tham lam, cũng như tham ăn đều dễ bị mắc bẫy, Quạ chỉ ăn có miếng thịt mà phải trả giá xấu xí cả đời, cũng như chê bai khắp cùng thiên hạ. Cái trí chẳng bằng ai mà lúc nào cũng tự cao, tự phụ. Bị Công hù dọa chạy quên cả thở.

Ở đời con người thường hay bị lầm, cứ tưởng nước, gió chẳng làm gì được ai chỉ dùng để hít thở, tắm rửa mà thôi, Nhưng khi nước trở thành đại hồng thủy, gió biến thành cuồng phong bão tố, thì không có một sức mạnh nào bằng. Gió, Nước tàn phá khủng khiếp. Thiên binh vạn Mã cũng tiêu đời.

Các em có biết không, Ví như Văn Hóa Cội Nguồn chỉ là Văn Hóa để đọc để học, mở mang kiến thức nào có thấy sức mạnh gì đâu. Như đến khi nó trở thành bão tố Văn Hóa, thời tất cả chế độ gian ác bạo tàn sẽ sụp đổ tan tành. Dân chính là nước theo gió trở thành những cơn sóng dữ, vùi dập tất cả những con thuyền vô đạo. Nước sẽ biến thành những trận hồng thủy cuốn trôi tất cả các em hiểu chưa.

Trong lớp có nhiều em dơ tay lên xin nói, Cô Giáo Mẫn chỉ em Lâm. Hề Lâm phát biểu: Thưa Cô chúng em hiểu rồi, Văn Hóa Cội Nguồn chỉ là Văn Hóa ý tưởng vô hình không thấy ví như gió. Nhưng khi Văn Hóa Cội Nguồn tràn ngập nổi lên cơn thịnh nộ. Thời kẻ gian ác phải chui xuống bàn mà trốn, vì sợ lầu đài, cung điện sụp đổ đè chết phải không cô. Cả lớp nghe Hề Lâm phát biểu như thế không nhịn được cười ngã nghiêng ngã ngửa. Cười ra nước mắt dậy rạp cả lớp.
* * *

Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn

Câu Chuyện Nhược Điểm Của Quạ Và Sự Thông Minh Của Công đến đây là kết thúc
—————————————————-