CHIA NĂM XẺ BẢY

Theo sự ở đời ai mà được như gia đình Ông Đại, phải nói là sự mơ ước của khối đại gia đình.
Ông Đại có năm người con thằng Cả làm việc cho Mĩ, thằng Ba làm việc cho Nga, thằng Tư làm việc cho Pháp, thằng Năm làm cho Tàu, thằng Sáu làm việc cho Nhật.

Một gia đình như thế thì còn gì để nói, không phải là sự mơ ước của nhiều người hay sao ?

Nhìn bề ngoài không ai là không nói gia đình Ông Đại hạnh phúc tốt đẹp ít ai bằng, Nếu đánh giá một sự tốt đẹp chỉ nhìn bề ngoài thôi thời chưa đủ. Mà phải xem bên trong nội cảnh của nó. Cũng như con người bề ngoài trông thật bảnh bao ăn mặt lộng lẫy, nhưng bên trong thì bệnh tật đầy người không những bệnh về thân thể mà còn cả về Linh Hồn. Nếu lột trần hiển lộ sự thật thời cả một sự ê chề không nói là phát ớn.

Ông Đại luôn rất khổ tâm bởi những người con của Ông, chúng nó chỉ biết hướng ngoại tôn thờ cái mà chúng nó đeo đuổi. Còn hướng nội thời chúng không giờ nghĩ đến. Cái tật của chúng nó là hể theo nước nào thì bảo thủ nước đó. Vì thế sự đối đầu cũng như bất đồng ý kiến thường xảy ra.

Có một hôm các con Ông về nhà đông đủ, không hiểu vì lý do gì chúng cải nhau dữ quá, thậm chí còn đòi không nhìn mặt nhau. Ông lắng tai để nghe vì sao chúng lại cải vã dữ vậy. Thì ra thằng Cả binh vực cho Mĩ nói: Mĩ cái gì cũng nhất, thằng Ba phản đối, nói: Về súng đạn thì Nga phải nói là đứng đầu, thằng Tư nói: Nga, Mĩ chẳng là gì đối với tài kiến trúc của Pháp, thằng Năm nói: Tàu mới là số một nói đến Văn Hóa Tàu cả thế giới chỉ theo ngửi khói Văn Hóa Tàu mà thôi, thằng Sáu nói: Văn Hóa Nhật mới là số một chỉ nhìn sơ về tinh thần đoàn kết cũng như nhân cách của người Nhật, thế giới phải cúi đầu chào thua.

Thế là năm anh em không thằng nào chịu nhường nhịn nhau, thằng nào cũng có cái đúng của nó, cải tới cải lui không có hồi kết thúc, kẻ theo Nga, Pháp người theo Mĩ, kẻ theo Tàu, người theo Nhật, cuộc chiến cải cọ kéo dài dẫn đến chia năm xẻ bảy, thề không nhìn mặt nhau.

Ông Đại nghe các con cải lộn mà đau đầu nhức óc bằng nói: Phải chi các con biết hướng nội thì hay biết mấy. Đem cái tài học hỏi thế giới về phục vụ cho quê hương đất nước, làm cho dân giàu nước mạnh. Nhất là giữ vững truyền thống Ông Cha, tôn vinh Quốc Tổ xây dựng Cội Nguồn không những các con tăng thêm vinh dự ai cũng kính phục các con. Đằng nầy các con chỉ biết hướng ngoại mà quên đi Cội Gốc của chính mình. Như cây mất gốc héo cành rũ ngọn, nhỏ thì tan nát đầm ấm gia đình, lớn thì tan nát đất nước chia năm xẻ bảy. Gia đình thì không nhìn mặt nhau, xã hội thì nồi da xáo thịt Đồng Bào anh em tương tàn lẫn nhau. Dẵn đến nô lệ ngoại bang cụ thể là nghìn năm nô lệ giặc Tàu, trăm năm lệ thuộc giặc Tây, ba mươi năm nội chiến từng ngày do hướng ngoại dại khờ mà ra.

Bà Đại nói: Cha con nói đúng đấy. Nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Theo Mĩ, Nga, Pháp, Tàu, Nhật để mà làm gì. Dân tộc Việt Nam có ngôi nhà Đại Việt để sanh sống, hết thế hệ nầy sang thế hệ khác, chúng ta học là học cái hay của thế giới, không phải chạy theo tôn thờ lệ thuộc nô lệ các nước. Đây là một bước đi sai của các con, mới có cảnh xảy ra như ngày hôm nay. Làm tan nát gia đình.

Ông Đại nhìn vợ nở nụ cười Bà nói: Nghe đã lỗ tai quá, năm người con Ông Đại như chợt tỉnh cơn mê liền cười lên nói: Cha Mẹ bao giờ cũng hơn con cái. Thế là cả nhà cười lên vui vẻ. Một nụ cười hơn mười thang thuốc bổ phải không các bạn.
* * *
Văn Hóa Cội nguồn
————————————————