ĐỀ 4

Từ khi dựng nước Văn Lang đến nay năm nghìn năm, nhưng dư âm vẫn mãi vang động vào sông núi, trong linh hồn người dân Đại Việt con cháu Tiên Rồng. Luôn thôi thúc người dân Đại Việt nhớ về Cội Nguồn. Một thời dựng nước hào hùng, văn minh nhất thời ấy.

Cái giá mất Nguồn lạc Cội, đưa dân tộc Việt Nam con cháu Rồng Tiên đến cảnh chia bè rẽ phái anh em tương tàn nồi da nấu thịt, đói nghèo lạc hậu chìm sâu trong đại họa, dẫn đến nộ lệ giặc Tàu hơn nghìn năm, lệ thuộc giặc Tây trăm năm, nội chiến tương tàn ba mươi năm. Thì còn gì đất nước Việt Nam không khốn khổ nghèo đói sao được hậu quả mất Nguồn lạc Cội phải nói là vô cùng tai hại không thể nào nói cho hết.

Nổi bi hận sâu xa của một dân tộc là nô lệ, lệ thuộc ngoại bang, anh em tương tàn. Làm cho dân tộc Việt Nam con cháu Tiên Rồng không ngóc đầu lên được. Một dân tộc đã mất tất cả mất Quyền con người, mất Quyền công dân, mất Quyền xã hội, sống không có tự do không có công bằng bình đẳng. Cuộc sống Địa Ngục kéo dài hàng nghìn năm.

Sự sống mất tất cả Quyền, lại không có tự do công bằng bình đẳng là cuộc sống nhà tù xã hội. Sống trong độc tài độc trị, dù đó là độc tài độc trị phong kiến Thần Giáo, độc tài độc trị Phong Kiến Vua, Chúa. Độc tài độc trị Đảng Phái, đã nói đến độc tài độc trị thời sự sống luôn bị gò ép bó buộc kìm hãm ý thức phát triển con người. Ý thức bị nhốt trong cái lồng thể chế khó mà vươn lên được. Sự khốn khổ Phải nói là trùng trùng chướng ngại mỗi bước đi cứ bị giật lùi, không những về chính trị mà còn kéo kinh tế văn hóa. Nhất là Đạo Đức xuống cấp con người trở thành vô cảm. Bao cảm giác ngao ngán chán chường làm tê liệt cuộc sống.

Lộ trình phát triển xã hội như đi mãi trong bóng đêm, lẫn quẩn trong rừng rậm của thể chế độc tài độc trị. Sự chồng chéo văn bản, nghị quyết, không biết đâu là đúng là sai. Trúng cũng đó mà sai cũng đó âm u mù mịt. Nhân tài vì thế bỏ nước ra đi.
Tài nguyên quốc gia nhân tài cạn kiệt, lấy đâu ra nhân tài để mà phát triển đất nước. Sống trong thể chế độc tài độc trị. Chữ tài luôn đi với chữ tai một vòng. Thời còn ai muốn đem cái tài của mình ra giúp nước nữa.

Không như thời dựng nước. Bách Việt Văn Lang sống theo Hiến Pháp, Luật Pháp, Đạo Pháp. Ý thức tự do phát triển, tự do phát minh, tự do sáng tạo không bị ràng buộc bất cứ một khuôn khổ nào. Sự tự do sáng tạo không vi phạm Hiến Pháp là được. Bách Việt Văn Lang là Bách Việt Đa Nguyên, vì thế sự phát triển cũng đa dạng. Nên đất nước Văn Lang lúc nào cũng giàu mạnh hơn các nước trong thời đại đó.

Sống trong thể chế độc tài độc trị, con người luôn mơ hồ về tương lai, chỉ biết ngày nay không nghĩ đến ngày mai, ai cũng lo thủ thế, đào lỗ đào hang khắp thế giới khi có biến động thời chui vào đó trốn.

Ngao ngán thể chế độc tài
Bước tới một bước, thụt lùi hai ba
Đường đi đèo dốc cheo leo
Vượt qua rất ít, vùi chôn thời nhiều
Cơ cực mà lại đói nghèo
Chán chường thể chế độc tài tận xương

Văn Học Nghị Luận là văn học cá chép hóa Rồng. Văn Học tối cao nghị luận trong Văn Hóa Cội Nguồn, văn học khai sáng trí tuệ. Trở thành những câu hỏi, những đề thi quan trọng trong các kỳ thi.
* * *
VĂN HÓA CỘI NGUỒN
———————————————-