CÂU CHUYỆN SỐ 5

CHẾT LÀ NIỀM VUI
CỦA NGƯỜI HÀNH THIỆN
LÀ SỢ HÃI
CỦA NGƯỜI HÀNH ÁC

Nói đến thôn Lộc An thời ai cũng biết Ông Ba Cảnh. Vì Ông là người mộ Đạo, nhất là tôn thờ Nguồn Cội.
Ông Ba Cảnh vừa ngã bệnh, thời cả nhà lo lắng có người khóc lóc. Ông thấy thế nói rằng: Chết là lẽ công bằng của Tạo Hóa. Cha đã làm lành mấy mươi năm, nếu sống mãi cũng chỉ là Ông Ba cảnh nghèo lại còn mang thân xác bệnh tật già nua vầy sao ? Lẽ công bằng Tạo Hóa ở đâu ? Cái xác thân già nua nầy là Cha tạm mượn của Tinh Cha Huyết Mẹ, nào phải cái thân của Cha. Khi Cha đến cõi trần nầy chỉ mỗi một linh hồn với hai bàn tay trắng. Khi Cha ra đi thời cũng phải trả lại hết cho trần những gì Cha đã tạm mượn.
Sự tạm mượn cũng có thời gian nhất định, sống bao nhiêu có chừng đã được định sẵn rồi. 60- 70- 80 những gì vay mượn của trần phải trả lại cho trần. Các con nên hiểu mượn thời phải trả, không trả chẳng lẽ muốn lấy luôn. Tạo Hóa không cho phép điều đó đâu các con. Trả lại xác thân cho trần cũng là lúc Linh Hồn của Cha thấy nhẹ nhõm.
Để thay đổi vận mệnh số kiếp con người đi vào cuộc sống mới. Cha sẽ không còn nghèo khổ, đó là nói tái sanh lại kiếp người trần gian. Với sự tu hành của Cha lúc nào cũng nghĩ đến Cội Nguồn, tôn vinh ba ngôi tối cao vũ trụ. Tổ Tiên, Cha Trời, Địa Mẫu thời Cha sẽ siêu sanh về thiên giới sống an vui hạnh phúc trên cõi trời.
Các con nên biết kiếp sống con người trần gian chỉ là kiếp tạm, cõi tạm, trần gian chỉ là trường thi Tạo Hóa mà thôi, thời hạn kiếp tạm con người cũng đã định số rồi, thân xác con người sẽ chết đi, Linh hồn chuyển sang kiếp mới. Thay đổi hoàn toàn số phận của Linh Hồn ở kiếp tới theo luật nhân quả, gieo gì thời gặt nấy.
Những người làm ác nếu họ sống mãi, thời luật công bằng Tạo Hóa để đâu ? Tạo hóa không cho phép con người trần gian sống mãi mà phải chết đi khi hết thời gian kiếp người
Linh Hồn phải chuyển đổi số kiếp. Gieo ác sẽ gặt họa ở kiếp tới, gieo thiện sẽ gặt lành ở kiếp tiếp theo. Những người hành ác dù giàu có đến đâu, quyền lực đến đâu, khi Linh Hồn rời khỏi xác, không thể mang theo sự giàu có. Cũng như quyền lực cõi tạm nơi chốn trần gian ấy được. Mà phải trả lại tất cả cho chốn trần gian. Chỉ còn hai bàn tay trắng. Những thứ họ mang theo chính là nghiệp ác. Và chính nghiệp ác ấy đã hại họ, đưa họ xuống Địa Ngục âm phủ chịu đủ thứ cực hình vô cùng đau đớn và khốn khổ chết đi sống lại hàng vạn vạn lần.
Tóm lại : Những Linh Hồn đầu thai làm kiếp người nơi chốn trần gian không mang theo gì cả, mượn Tinh Cha Huyết Mẹ Âm – Dương giao hợp chuyển hóa thành thai người. Tinh Cha Huyết Mẹ được vay mượn từ Tạo Hóa tứ đại Đất, Nước, Gió, Lửa. Đã là sự vay mượn bao giờ cũng phải trả lại. Theo định số hết thời hạn của sự vay mượn. Không ai có thể làm chi khác được.
Chết có nghĩa là sự vay mượn đã hết, thời gian vay mượn không còn, mà huyền cơ tạo hóa đã ấn định cho số mạng con người. Phải trả lại tất cả những gì mình đã vay mượn nơi chốn trần. Công danh, sự nghiệp, giàu có, quyền lực.
Chỉ còn lại Linh Hồn với hai bàn tay trắng khi rời khỏi trần gian. Tiếp tục cuộc hành trình đi vào cuộc sống mới. Khổ vui, họa phúc, siêu đọa. Do nghiệp ác hay nghiệp thiện của mỗi linh hồn. Ông Ba Cảnh giảng giải xong liền ngâm bài thơ mà Ông đã chuẩn bị từ lâu:
Nếu mai Cha chết, các con sẽ vui lên
Vì Cha đã, chuẩn bị hành trang
Mang đi theo, vào kiếp sống mới
Chết là mang đến niềm vui cho người tu phước
Là khốn khổ , cho kẻ làm ác hại người
Ông Ba Cảnh nói xong, thời cười ha hả
Nhắm mắt xuôi tay, Hồn thong thả ra đi
Cõi trần chỉ là trường thi
Dù đậu, không đậu cũng ra khỏi trường
Một là lên thiên đàng
Hai là sa Địa Phủ
Chết là chuyển kiếp sợ chi
Nếu mà sống mãi còn chi công bằng
* * *
Câu chuyện CHẾT LÀ NIỀM VUI CỦA NGƯỜI HÀNH THIỆN LÀ SỢ HÃI CỦA NGƯỜI HÀNH ÁC đến đây là kết thúc
Long Hoa Lược Truyện, Văn Hóa Cội Nguồn