MỘNG TRẦN

Tà tà bóng xế về tây
Thanh thanh dòng nước trong veo qua cầu
Sè sè bông cỏ khoe màu
Dàu dàu nhớ lại con tàu lênh đênh
Hiu hiu gió thổi đầu non
Ào ào bão tố phong ba cuộc đời
Trời xanh mây trắng lững lờ
Dập dìu ong, bướm, đón mùa xuân sang
Phẳng lặng hồ nước trăng in
Như nem ngày hội chứa chan tình người
Nao nao cuộc sống đổi dời
Uốn quanh đèo dốc gió đàn rừng nghe
Nhịp cầu nối lại tình xưa
Nhỏ to vài tiếng chim kêu sông hồ
Xôn xao chợ búa sáng chiều
Thoắt nghe tiếng gọi bao điều nhớ thương
Ngày xuân con én dệt mơ
Phút đâu xảy đến tình duyên ngập tràn
Gọi là hơi chút ngỡ ngàng
Lâm râm khấn vái bao điều vận may
Sụt sùi vì đã chia tay
Hiu hiu đồng nội cò bay theo đàn
Buông tay buông cả mối tình
Một vùng khô cạn không còn màu xanh
Trộm nghe bao tiếng thở than
Mặt trời gát núi khói lam gợi buồn
Gương nga chênh chếch nhìn dòm
Giọt sương gieo nặng lá cành đêm khuya
Rộn ràng khi ánh bình minh
Hoa trôi bèo dạt lan thang sông hồ
Bụi hồng còn lắm phong trần
Bâng khuâng vời vợi chân trời xa quê
Cuộc trần ngao ngán lê thê
Bể dâu khốn khổ tối tăm cuộc đời
Hợp tan luôn gợi cơn sầu
Mịt mù vạn dặm đất trời tha phương
Chán chường cuộc sống nổi trôi
Bơ vơ lạc cội lạc nguồn bơ vơ
Vội vàng chi lắm được đâu
Thà rằng chậm bước mà nên cuộc đời
Ôi thôi một kiếp hồng trần
Tuồng chi cũng để sặc mùi hôi tanh
Chi bằng về cội Cha Ông
Tựa nương thoát khỏi bể dâu cuộc đời
Trở về Nguồn Cội, Cội Nguồn
Quê tiên trở lại phản hồi quê tiên
Dứt đường sanh tử đọa sa
Vĩnh hằng sống mãi ở trên cõi trời
Đâu như trần thế vô thường
Luôn là biến chuyển không ngừng đổi thay
Vui buồn khốn khổ theo chân
Đâu như thiên giới an vui vĩnh hằng
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn
——————————————-