CUỘC HỀ

Cuộc hề cứ mãi sinh sôi
Làm cho cuộc thế, càng thêm nực cười
Gió theo ánh nắng chẳng rời
Thế mà vuột mất qua rồi hoàng hôn
Màn đêm ôm lấy nước non
Vẫn không giữ được bình minh trở về
Con tạo luôn để nụ hề
Khói mây rồi cũng trở về khói mây
Tuần hoàn luôn mãi chuyển xoay
Hết mưa tới nắng, hết đêm lại ngày
Xem trong thế sự hồng trần
Thịnh, suy, được, mất, xoay vần đổi thay
Được rồi trở lại trắng tay
Vô thường họa phúc, đến đi khó lường
Trò hề cứ mãi xoay vần
Nụ hề cứ mãi đâm chồi truyền miên
Chỉ người giác ngộ tự nhiên
Về Nguồn về Cội mà xem cơ trời
Nắng về theo nắng ta chơi
Mưa về ta lại thế thời theo mưa
Cơ Trời muốn thế ta ưa
Mắc chi sống ngược chẳng theo ý Trời
Trò hề Tạo Hóa dạy người
Thông rồi ta cứ hề hề mắc chi
* * *
Văn Hóa Cội Nguồn